"To gan, dám vô lễ với Điện hạ như vậy!"
Tên thái giám đi theo sau Ninh Vương lớn tiếng trách mắng: "Đây là chốn Hoàng cung, xin Vân tiểu thư nói năng chú ý đúng mực!"
"Ta mắng cái thứ chó má ám sát Vân gia, ngươi nhảy ra kêu oan thay Vương gia nhà ngươi làm gì. Chẳng lẽ người là do Vương gia nhà ngươi phái đi?" Phất Y hỏi ngược lại: "Người ngợm đàng hoàng sao lại giống chó thế, thấy ai cũng sủa?"
"Ngươi!" Tên nội thị tức đến mặt đỏ tía tai, hận không thể ăn tươi nuốt sống Phất Y: "Vân tiểu thư, chuyện truy sát không liên quan đến Điện hạ. Người cùng Điện hạ giao hảo nhiều năm, nay Điện hạ thất thế, người lại học theo đám tiểu nhân kia giậu đổ bìm leo, bấy lâu nay thật nhìn nhầm người rồi!"
"Thất thế?"
Mọi người còn chưa kịp phản ứng, Phất Y đã nhoáng cái lao tới trước mặt tên nội thị, vung tay tát hắn một phát: "Hoàng thượng vì đại hôn của Ninh Vương Điện hạ mà treo đèn hỷ khắp cả con phố, tấm lòng yêu thương tha thiết nhường ấy, cả triều văn võ không ai không cảm động. Không ngờ ngươi là nội thị Ninh Vương phủ mà lòng đầy oán hận, không biết kẻ nào đã xúi giục ngươi nảy sinh cái thói bất trung bất kính này?!"
Cú tát này Phất Y dùng mười phần sức lực, mọi người trơ mắt nhìn tên nội thị Ninh Vương phủ bay vèo giữa không trung, rồi đập mạnh vào bức tường sơn đỏ kiên cố.
Nội thị dẫn đường cho Phất Y nuốt nước bọt, Vân... Vân tiểu thư quả là có sức mạnh.
"Đa tạ Vân tiểu thư thay bổn vương dạy dỗ tên nô tài ăn nói hàm hồ này." Ninh Vương biết chuyện hôm nay nếu làm lớn, bản thân y chẳng được lợi lộc gì.
Hai năm qua y cẩn thận từng li từng tí, lúc nào cũng để ý, không dám có nửa phần vượt quá khuôn phép.
"Thần nữ bản tính ngu dốt, không phân biệt được hắn là ăn nói hàm hồ hay nói lời thật lòng." Phất Y xoa xoa cổ tay, cười mỉa mai: "Vương gia cũng không cần giải thích với thần nữ, phải trái đúng sai tự có Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương phán quyết."
Nàng ngồi lại lên kiệu: "Hoàng hậu nương nương nhân ái, lòng mong mỏi được bái kiến nương nương của thần nữ như nước lũ vỡ đê, không muốn chậm trễ dù chỉ một khắc, thần nữ cáo lui!"
Nội thị dẫn đường liếc tên nội thị Ninh Vương phủ đang nằm im không nhúc nhích dưới đất, cúi người hành lễ với Ninh Vương, rồi xoay người giơ tay: "Mời Vân tiểu thư."
Ninh Vương nhìn theo chiếc kiệu đi xa dần, hai bàn tay giấu trong áo từ từ siết chặt thành nắm đấm.
"Điện hạ." Một tên nội thị khác của Vương phủ bất bình nói: "Không ngờ Vân tiểu thư lại vô tình vô nghĩa như vậy, mấy năm trước nàng ta có thể ngang ngược hống hách ở kinh thành, đều là nhờ có ngài che chở. Nay vì lấy lòng Tân đế mà coi ngài như giày rách vứt đi, kẻ hai mặt tuyệt tình như thế, không đáng để ngài phải buồn phiền."
Ninh Vương khẽ nhắm mắt, khôi phục vẻ ôn nhu thường ngày: "Vân tiểu thư thế nào không cần ngươi lắm lời. Đỡ người dậy đi, bổn vương phải đi thỉnh tội với Hoàng huynh."
Cung Chiêu Dương là nơi ở của Chính cung Hoàng hậu, Tiên đế khi còn sống từng muốn để mẫu phi của Ninh Vương chuyển vào đây, kết quả bị các lão thần phản đối, cuối cùng tòa cung điện này bị bỏ trống.
Hiện giờ Trung cung Hoàng hậu dọn vào, tòa cung điện im lìm gần mười năm cuối cùng cũng sống lại.
Vân Phất Y bước lên bậc thang, cung nhân canh cửa không bảo nàng chờ mà trực tiếp dẫn nàng vào nội điện.
Cúi đầu tiến vào điện, Vân Phất Y không đợi Hoàng hậu mở lời đã hành đại lễ thỉnh tội: "Thần nữ đến muộn, xin Hoàng hậu nương nương thứ tội."
"Nha đầu ngoan, mau đứng lên đi." Hoàng hậu sai nữ quan bên cạnh đỡ Phất Y ngồi xuống ghế, ánh mắt dịu dàng quan sát nàng: "Ba năm không gặp, cao lên một chút, cũng gầy đi một chút."
Vân Phất Y không ngờ Hoàng hậu lại có thái độ hòa nhã như vậy, thậm chí còn có phần thân thiết. Nàng định đứng dậy đáp lời nhưng bị Hoàng hậu khẽ nắm lấy tay: "Không cần đa lễ, cứ ngồi nói chuyện."
"Tạ ơn nương nương." Thấy Hoàng hậu không hỏi vì sao nàng đến muộn, Phất Y dứt khoát chủ động nhắc tới. Nàng là người có thù tất báo, sao có thể bỏ qua cơ hội cáo trạng được.
"Biết tin nương nương triệu kiến, thần nữ vui mừng khôn xiết, hôm nay trời chưa sáng đã dậy chuẩn bị, ai ngờ giữa đường gặp phải nội thị Ninh Vương phủ ăn nói bất kính nên mới chậm trễ." Phất Y vẻ mặt đầy xấu hổ: "Đều tại thần nữ tính tình nóng nảy, lại gây ra chuyện ầm ĩ này."
Hoàng hậu vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, nghe Phất Y nhắc đến Ninh Vương, hai bên dường như còn có mâu thuẫn, bèn gọi tên nội thị dẫn đường cho Phất Y vào hỏi chuyện.
Nghe nội thị kể Phất Y vội vã đến gặp bà, không nể nang gì mặt mũi Ninh Vương, khóe miệng bà không kìm được nhếch lên, trong lòng phải niệm mấy lần "trưởng tẩu như mẹ" mới miễn cưỡng nén xuống được.
Sau đó lại nghe Phất Y tát nội thị Ninh Vương phủ và lớn tiếng mắng mỏ, khóe miệng bà lại điên cuồng cong lên, cái gì mà "uy nghi Trung cung", "phong phạm trưởng tẩu" đều vứt hết ra sau đầu.
"Thần nữ hành sự l* m*ng, xin nương nương trách phạt." Phất Y nhìn bàn tay mình đang bị Hoàng hậu nắm chặt, không tiện rút ra, đành cúi đầu thỉnh tội.
"Cô nương trẻ tuổi có chút cá tính là chuyện tốt, huống hồ tên nội thị kia ăn nói xằng bậy, con trung thành bảo vệ Bệ hạ thì có lỗi gì? Chỉ là..." Hoàng hậu mở lòng bàn tay Phất Y ra, cẩn thận xem xét tay nàng: "Chỉ là tay thiếu nữ da dẻ non nớt, đừng vì mấy kẻ tiểu nhân đó mà làm mình bị thương."
Mắng hay lắm, đánh cũng hay lắm!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!