Chương 29: Quận chúa

Tuế Đình Hành sải bước vào nội điện, theo bản năng nhìn về phía Vân Phất Y đang ngồi bên cạnh Hoàng hậu.

"Hành nhi, sao giờ này con lại tới đây?" Hoàng hậu thấy Tuế Đình Hành vội vã chạy vào, ngẩn người một chút rồi hỏi: "Con cũng biết rồi sao?"

Tim Tuế Đình Hành hẫng một nhịp, trong lòng đau nhói khó tả. Vừa rồi Mẫu hậu nói cái gì mà mỹ nhân, chẳng lẽ là muốn chọn Thái tử phi cho hắn?

Hàng mi hắn khẽ run, chắp tay hành lễ: "Nhi thần thỉnh an Mẫu hậu, nhi thần mới được tặng một hũ trà hoa, muốn mang sang cho Mẫu hậu nếm thử."

"Ngồi xuống nói chuyện." Hoàng hậu nhận lấy hũ trà, bảo cung nữ đem pha: "Hóa ra con vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra."

Tuế Đình Hành ngẩng đầu, ánh mắt chuyển từ Hoàng hậu sang Phất Y: "Không biết Vân cô nương có thể giải thích cho ta không?"

"Điện hạ." Phất Y đứng dậy đáp: "Xin Nương nương và Điện hạ thứ tội cho thần nữ tự ý làm bậy."

Tuế Đình Hành định bảo nàng ngồi xuống nói chuyện, ánh mắt lướt qua đám cung nữ thái giám trong điện, đứng dậy nhận chén trà từ tay cung nữ đặt trước mặt Hoàng hậu, chắp tay sau lưng hỏi: "Vân cô nương, sao lại nói như vậy?"

Phất Y kể lại toàn bộ sự việc, từ lúc nàng phát hiện ra gã đàn ông trung niên có điểm đáng ngờ cho đến khi sắp xếp người theo dõi gã.

"Thần nữ trong lúc cấp bách đành tự ý dùng kế để bắt tên mưu sĩ kia, xin nương nương và Điện hạ thứ tội."

"Ha ha ha, con đây gọi là tùy cơ ứng biến, không những không có tội mà còn lập được công lớn." Hoàng đế cười lớn bước vào cửa điện, giơ tay ra hiệu cho Phất Y không cần hành lễ: "Không hổ là con gái Vân gia, đầu óc linh hoạt thật."

Ông nắm tay Hoàng hậu kéo bà cùng ngồi xuống, nói với Tuế Đình Hành và Vân Phất Y: "Hành nhi và Phất Y cũng ngồi xuống nói chuyện đi."

"Tạ ơn Bệ hạ." Phất Y vừa ngồi xuống đã nghe Hoàng đế tò mò hỏi: "Rốt cuộc là mỹ nhân như thế nào, mà có thể khiến trẫm bỏ mặc Hoàng hậu, mê mẩn đến thần hồn điên đảo?"

"Chuyện này..." Phất Y cứng đờ ngẩng đầu, nhìn sang trái thấy Hoàng hậu, nhìn sang phải thấy Thái tử. Ngài là Hoàng đế, đừng có tò mò quá mức như thế chứ. Đem người vào cung cho ngài nhìn vài lần, chẳng phải cả kinh thành đều sẽ biết có người định dùng mỹ nhân kế đối phó với ngài sao?

Tiếc là Hoàng đế chẳng màng thể diện, lập tức hạ lệnh cho Long Cấm Vệ giải ba mỹ nhân vào xem mặt.

Đợi ba mỹ nhân được đưa vào, Hoàng đế liếc qua một cái liền mất hứng, phất tay cho người đưa xuống: "Tay chân khẳng khiu, chẳng bằng một góc của Hoàng hậu, trẫm làm sao có thể trúng loại gian kế tầm thường này?"

"Bệ hạ và nương nương tình sâu nghĩa nặng, nữ tử khác đương nhiên không lọt vào mắt Bệ hạ." Phất Y cười nói: "Có điều nam nhân trong thiên hạ mấy ai thâm tình được như Bệ hạ. Trong mắt bọn họ, phụ nữ chỉ là vật trang trí thêu trên hoa gấm."

Nghe Phất Y khen mình và Hoàng hậu tình sâu nghĩa nặng, lại còn khen mình thâm tình, nụ cười trên mặt Hoàng đế càng thêm hài lòng: "Trẫm là thiên tử, đương nhiên khác với đám phàm phu tục tử rồi."

Sắc đẹp dễ kiếm, chân tình khó tìm, đám đàn ông th* t*c kia thì hiểu gì về tình yêu.

"Nhưng ba mỹ nhân này chưa chắc đã là tìm cho Bệ hạ đâu ạ." Phất Y cười như không cười nhìn về phía Tuế Đình Hành.

"Ừm..." Hoàng đế phản ứng lại, nhìn chằm chằm con trai: "Con thích cô nương thế nào, ta định trước cho con, kẻo lần sau mỹ nhân kế lại nhắm vào con."

"Phụ hoàng, nhi thần hiện tại chưa muốn thành thân." Tuế Đình Hành nhìn Hoàng hậu: "Hơn nữa, nhi thần cũng không thích kiểu mỹ nhân thanh lãnh như trăng lại có tài hoa."

Hoàng hậu bị con trai nhìn đến khó hiểu. Không thích thì không thích, nhìn bà làm gì?

Thấy gia đình ba người Đế vương bàn chuyện hôn sự của Thái tử, Phất Y cúi đầu giảm bớt sự tồn tại, chuẩn bị tìm cớ cáo lui.

"Không thích thanh lãnh như trăng, vậy là thích nhiệt tình như lửa?" Hoàng đế hỏi Phất Y: "Phất Y, con thân thiết với các cô nương trẻ tuổi trong kinh thành, cô nương nào có tính cách nhiệt tình nhất?"

Phất Y: "..."

Hỏi nàng chuyện này có thích hợp không vậy?

Nàng chỉ là con gái ngoại thần, không phải con gái Bệ hạ. Bệ hạ à, người cũng coi thần nữ như người nhà quá rồi đấy.

Nhìn sang Hoàng hậu nương nương, bà vậy mà cũng nhìn nàng đầy mong đợi. Phất Y thực sự không hiểu nổi, tại sao Đế Hậu lại tin tưởng mình đến vậy.

Tuế Đình Hành khẽ nhíu mày: "Phụ hoàng, người để Vân cô nương bàn luận chuyện này có chút không ổn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!