Mặc dù tiếng tỳ bà không thành điệu, nhưng tiếng cổ cầm lại uyển chuyển du dương, hai loại âm thanh hòa quyện vào nhau tạo nên một sự hòa hợp kỳ lạ.
Hạ Vũ và Thu Sương thậm chí còn cảm thấy, tiếng tỳ bà của tiểu thư nhà mình nghe cũng lọt tai phết.
Đàn liên tiếp mấy khúc, hứng thú của Phất Y mới dần lắng xuống. Nàng ôm đàn tỳ bà, nhìn Tuế Đình Hành đang ngồi bên cạnh gảy cổ cầm: "Thái tử điện hạ."
Tiếng cổ cầm ngừng bặt, Tuế Đình Hành đặt tay lên dây đàn, quay đầu nhìn nàng chờ đợi lời tiếp theo.
"Đêm nay thần nữ rất vui, đa tạ Điện hạ." Phất Y say rồi, nhưng vẫn giữ được vài phần tỉnh táo. Nàng đưa tỳ bà cho cung nữ phía sau: "Giờ không còn sớm nữa, thần nữ xin phép cáo lui."
Trăng đã l*n đ*nh đầu, Tuế Đình Hành v**t v* dây đàn, đứng dậy nói: "Ta tiễn cô nương về."
"Đa tạ Điện hạ." Phất Y không từ chối, nàng đi đến bên cạnh Tuế Đình Hành: "Điện h* th*n phận tôn quý, sau này xuất cung nhớ mang theo nhiều thị vệ bên người."
"Được." Tuế Đình Hành xách đèn lồng, soi sáng con đường phía trước.
Lúc xuống bậc thang, Phất Y loạng choạng, vô thức vịn lên cánh tay Tuế Đình Hành.
"Vân cô nương cẩn thận."
"Thần nữ mạo phạm rồi." Phất Y buông tay, thỉnh tội với đối phương.
"Không sao." Tuế Đình Hành đưa đèn lồng cho Mạc Văn đi phía sau, vươn cánh tay ra: "Đường đêm khó đi, cô nương vịn tay ta mà đi."
"Đa tạ Điện hạ." Phất Y hành lễ cảm ơn, nhưng không thực sự đặt tay lên.
Thái tử đưa tay ra là giáo dưỡng và lễ nghi, nếu nàng thực sự vịn vào, đó gọi là không biết điều cộng thêm không có não.
Lần nữa ngồi lên xa giá của Thái tử, Phất Y nói: "Thần nữ còn chưa chúc mừng đại hỷ Điện hạ được sắc phong Thái tử."
Ánh mắt Tuế Đình Hành lướt qua khuôn mặt nàng, rất nhanh khôi phục vẻ bình tĩnh: "Hôm nay là sinh thần của Vân cô nương, thọ tinh là lớn nhất."
Bị chọc cười, Phất Y dùng tay chống cái đầu đang buồn ngủ: "Hôm nay có vô số người đón sinh thần, nhưng triều Đại Long chúng ta hiện tại chỉ có ngài là Thái tử duy nhất."
"Buồn ngủ rồi?" Tuế Đình Hành lấy một chiếc áo choàng đắp lên người Phất Y: "Ngủ một lát đi, đến nơi ta sẽ gọi cô."
"Điện hạ." Phất Y nhìn chiếc áo choàng trên người mình: "Sáng nay thần nữ phát hiện có kẻ lạ mặt đi vào Ninh Vương phủ, Điện hạ mới làm Trữ quân, xin ngài hết sức cẩn thận."
Nếu Ninh Vương dám làm hại Thái tử, chắc chắn sẽ nhận kết cục ngũ mã phanh thây. Nhưng nàng không thể vì tư thù cá nhân, biết rõ Thái tử có thể gặp nguy hiểm mà không nhắc nhở, huống chi đây còn là vị quân tử từng trải qua khổ nạn thuở nhỏ mà vẫn giữ được tấm lòng nhân đức.
"d*c v*ng có thể khiến con người mất hết lý trí, thần nữ không ngại dùng bụng tiểu nhân đo lòng quân tử." Phất Y che miệng ngáp một cái: "Điện hạ là quân tử, nhưng quân tử không đứng dưới bức tường sắp đổ, xin Điện hạ nhất định phải tăng cường phòng bị."
Trong xe ngựa yên tĩnh trở lại, Phất Y đã ngủ thiếp đi.
Tuế Đình Hành nhìn khuôn mặt ngủ không mấy yên bình của nàng, thổi tắt nến trong xe, vén rèm gọi Hạ Vũ và Thu Sương vào bồi Phất Y, còn mình thì ra ngoài cưỡi ngựa.
Sương đêm dày đặc, một bóng người say khướt lảo đảo bước ra từ con hẻm.
"Kẻ nào?!" Kim Ngô Vệ rút đao đề phòng.
"Ui da." Tuế Tuần xoa cái đầu đau nhức, hôm nay y chỉ uống có vài chén, sao lại say đến mức ngã lăn ra hẻm thế này. Đứng dậy đi được vài bước, bỗng nhìn thấy đại đao sáng loáng dưới ánh trăng, y sợ đến mức tỉnh cả rượu: "Kim Ngô Vệ?"
Kim Ngô Vệ không chỉ giữ gìn trị an kinh thành, mà còn có chức trách quan trọng là bảo vệ sự an toàn của Đế vương. Người có thể khiến nhiều Kim Ngô Vệ mang đao tháp tùng như vậy, chỉ có thể là Đế vương hoặc Hoàng tử.
"Tội thần Tuế Tuần bái kiến Thái tử điện hạ." Tuế Tuần không cần suy nghĩ nhiều, vội quỳ rạp xuống đất dập đầu.
"Đường huynh không cần đa lễ, mời đứng lên." Tuế Đình Hành mặt vô cảm cúi đầu nhìn Tuế Tuần: "Đã muộn thế này rồi, sao đường huynh còn ở đây? Người hầu đâu cả rồi?"
"Người hầu..." Tuế Tuần lắc lắc cái đầu choáng váng, mấy canh giờ trước y vội vàng chạy ra khỏi Thải Âm Phường, hình như lúc đó đã lạc mất người hầu rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!