Chương 26: Đau lòng

"Vương gia." Tên mưu sĩ trung niên ngồi đối diện Ninh Vương không đồng tình: "Nóng vội không phải là thói quen tốt, ngay cả khi Hoàng đế đã lập Thái tử cũng không có nghĩa là vạn sự vô ưu, kẻ yểu mệnh từ xưa đến nay lẽ nào còn ít sao?

"Bây giờ trong Vương phủ một nửa là người của Hoàng đế, đường hầm bí mật cũng bị bịt kít, hắn ép ta từng bước, lại được tiếng thơm khoan dung độ lượng." Ninh Vương cười lạnh: "Cứ tiếp tục thế này, Bổn vương ngủ trong Vương phủ cũng phải mở một con mắt mới yên tâm."

"Chuyện nội trạch, sao ngài không mượn tay Vương phi xử lý sạch sẽ?"

"Vương phi?" Ninh Vương nhìn ra ngoài cửa sổ, thần sắc lãnh đạm đến cực điểm: "Một người phụ nữ lòng không hướng về ta, làm sao có thể trông cậy?"

Mưu sĩ trung niên khẽ nhíu mày, Vương phi xuất thân Lô thị, sao lại làm trái ý muốn gia tộc?

"Vương gia." Mưu sĩ suy nghĩ một lát: "Hoàng đế nghi kỵ ngài, chúng ta nên tìm người chuyển hướng sự chú ý của ông ta. Ngài quên rồi sao, Nghịch vương vẫn còn một đứa con sống sót."

"Ngươi nói Cung Bình Hầu?" Ninh Vương nhíu mày: "Hắn đã bị dọa sợ vỡ mật rồi, hai năm nay ngay cả cửa cũng không dám ra, Hoàng đế sao có thể chú ý đến hắn?"

"Thuộc hạ nghe nói Cung Bình Hầu thời gian trước từng sỉ nhục Thái tử điện hạ." Mưu sĩ cười như không cười: "Con người trong lúc sợ hãi tột độ, làm ra vài chuyện ngu xuẩn cũng không có gì lạ."

Đêm ở Thải Âm Phường, đèn hoa rực rỡ, tiếng cười nói rộn ràng.

Là chủ nhân của bữa tiệc sinh thần hôm nay, Phất Y được mọi người vây ở giữa, bị ép nghe bạn bè lên sân khấu tấu nhạc chúc mừng.

Khó khăn lắm mới đợi bọn họ hợp tấu xong, Phất Y vội vàng phất tay: "Mau xuống đi thôi, khách khứa sắp bị các ngươi dọa chạy hết rồi."

Chủ phường đích thân rót rượu cho Phất Y: "Các vị lang quân tiểu thư chịu biểu diễn ở chỗ này là vinh dự của nô gia. Hôm nay là sinh thần Vân cô nương, nô gia chúc người tuế tuế bình an, cảnh đẹp thường tại, phúc thọ song toàn."

"Đa tạ chủ phường." Phất Y nhận chén rượu từ tay chủ phường, ngậm miệng chén uống cạn mỹ tửu, lấy từ trong ngực ra một cây trâm cài lên tóc chủ phường: "Hôm nay đi đường nhìn thấy cây trâm này, cảm thấy rất hợp với chủ phường, không biết chủ phường có thích không?"

"Đa tạ Vân cô nương." Chủ phường v**t v* cây trâm trên tóc mai, nở nụ cười rạng rỡ, nhún gối hành lễ với Phất Y: "Hôm nay là ngày vui, nô gia xin đàn tặng Vân cô nương một khúc."

"Được!" Mọi người vỗ tay hoan hô.

"Chủ phường thiên vị quá, sao sinh thần ta chủ phường không đàn?"

"Chung quy vẫn là Phất Y có trọng lượng trong lòng chủ phường hơn."

Chủ phường nghe những lời trêu chọc này, mỉm cười duyên dáng với Phất Y, lấy đàn tỳ bà xuống nhẹ nhàng gảy dây.

Giai điệu tươi vui, ánh nến lung linh, trong đêm tối càng thêm động lòng người.

Phất Y đứng dậy, nói với đám đông đang ồn ào: "Các ngươi có gì cứ nhắm vào ta, dù sao da mặt ta cũng dày, không sợ các ngươi chê cười."

Chủ phường bị lời nói của Phất Y chọc cười, gảy sai hai nhịp.

Trong lúc cười đùa, Phất Y thấy một người dùng tay áo che mặt, lén lút chen vào đám đông, dường như rất sợ bị nàng phát hiện.

Nàng nhảy qua bàn ghế, túm tay áo y kéo xuống.

"Tuế Tuần?" Nàng nhíu mày buông tay: "Là ngươi à."

Nhị Vương và Tam Vương tạo phản thất bại bị xử tử, ngay cả vợ con cũng không thoát khỏi cái chết, chỉ có Tuế Tuần lúc đó đang đi chơi xa, không ở kinh thành nên may mắn thoát nạn. Sau này Bệ hạ đăng cơ, không những giữ mạng cho y mà còn ban cho y một tước hầu nhỏ.

"Cô muốn làm gì, ta đâu có trêu chọc cô." Tuế Tuần hoảng hốt lùi về phía sau, trông vô cùng hèn nhát.

Trong ký ức của Phất Y, Tuế Tuần là người ngông cuồng, nhìn người khác lúc nào cũng hất cằm lên trời. Tuế Tuần nhút nhát sợ sệt trước mắt lúc này khác xa với trí nhớ của nàng.

Thấy Phất Y nhìn chằm chằm mình không nói gì, Tuế Tuần mặt mày tái mét, chắp tay hành lễ: "Nếu có chỗ nào mạo phạm, tại hạ xin lỗi Quận quân."

"Ngươi đi đi." Phất Y không có tâm trạng làm khó đối phương, xoay người định đi.

"Khoan đã." Tuế Tuần gọi nàng lại, cẩn thận nói: "Những năm trước tại hạ không hiểu chuyện, đã lỡ mạo phạm Quận quân, xin Quận quân đừng để trong lòng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!