Ra khỏi thành, Phất Y đột nhiên siết chặt eo Ninh Vương phi: "Vương phi, trường đá cầu ở ngay phía trước, chúng ta phải tăng tốc thôi."
Ninh Vương phi đang định nói không sao, cảnh vật trước mắt tức thì nhòe đi, con ngựa dưới thân phi nước đại. Nàng ta cứ ngỡ mình sẽ sợ hãi, nhưng nhìn cây cối vun vút lùi lại hai bên đường, cùng những người đi đường bị bỏ lại phía sau, nàng ta lại cảm thấy hưng phấn lạ thường.
Cánh tay ôm bên eo mảnh khảnh nhưng đầy sức mạnh, Ninh Vương phi theo bản năng tin tưởng người phía sau, tin rằng cô nương này sẽ không để mình gặp nguy hiểm.
Hóa ra cảm giác phi nước đại trên lưng ngựa lại sảng khoái đến thế.
Tiếng vó ngựa dồn dập tựa như tiếng trống trận, từng nhịp từng nhịp gõ vào tim nàng ta.
Phía trước xuất hiện một lạch nước nhỏ, ánh nắng vàng chiếu xuống mặt nước sáng đến chói mắt. Con ngựa tung vó trước nhảy vọt lên cao, Ninh Vương phi thốt lên một tiếng kinh ngạc, trong thoáng chốc nàng ta cứ ngỡ con ngựa đã bay lên.
"Phía trước chính là trường đá cầu." Phất Y sợ làm Ninh Vương phi sợ hãi, ghìm chặt cương ngựa cho ngựa đi chậm lại: "Trường đá cầu diện tích rất lớn, bá tánh kinh thành thích xem đá cầu lại đông, cho nên để đảm bảo trị an trong thành, trường đá cầu được xây ở ngoại ô."
Ninh Vương phi nghe loáng thoáng tiếng hò reo vọng lại từ xa, Lĩnh Bắc coi trọng việc học, đá cầu bị coi là chơi bời lêu lổng làm mất ý chí, nàng ta chưa bao giờ đến những nơi như thế này.
Nghĩ đến việc mình đang làm điều gia tộc không cho phép, lòng bàn tay Ninh Vương phi rịn mồ hôi, trong lòng dâng lên một niềm mong chờ khó tả.
"Lão đại!" Dương Nhị lang từ xa thấy Phất Y đang ôm một người trong lòng, nhảy cẫng lên vẫy tay với nàng: "Tỷ mang ai tới thế?"
Phất Y dừng ngựa trước mặt hắn, nhảy xuống đất rồi quay người đỡ Ninh Vương phi xuống ngựa.
"Cuối cùng tỷ cũng tới, tỷ không biết bọn Lưu Tiểu Bàn hống hách thế nào đâu..." Dương Nhị lang nhìn rõ người Phất Y đỡ là ai, há hốc mồm không nói nên lời, trong đầu điên cuồng gào thét.
Lão đại sao lại mang Ninh Vương phi đến đây?!
Điên rồi, điên thật rồi!
Trong lòng gào thét là thế, nhưng Dương Nhị lang vẫn không quên hành lễ với Ninh Vương phi: "Bái kiến Ninh Vương phi."
"Đây là con trai thứ hai của Dương Hầu, Vương phi sau này cứ gọi hắn là Dương Nhị lang." Nhận ra sự mất tự nhiên của Ninh Vương phi, Phất Y nắm lấy cổ tay nàng: "Bên trong đông người, xin Vương phi bám chặt tay thần nữ."
Ninh Vương phi đi theo sau Phất Y, bước vào cổng lớn trường đá cầu. Tiếng hò reo rung trời, nàng ta thấy không ít người đang nhìn về phía họ.
"Vân Phất Y, cuối cùng cô cũng tới!"
"Vân tỷ, bên chúng ta bị dẫn trước một bàn rồi, tỷ mau vào cho bọn họ biết tay đi."
"Tỷ, tỷ là người lợi hại nhất trong lòng ta, ta đã cược là đội chúng ta sẽ thắng đấy!"
Ninh Vương phi thấy trong đám người này có con nhà võ tướng, có tôn thất hoàng gia, rất nhiều người cầm cờ nhỏ màu đỏ, phía xa còn có một nhóm người cầm cờ nhỏ màu xanh lam.
Phất Y với tay lấy một lá cờ đỏ nhét vào tay Ninh Vương phi: "Mọi người tránh đường chút, ta đưa người vào chỗ ngồi đã."
Tuế An Doanh đi tới, vội vã đẩy Phất Y ra: "Cứ yên tâm giao người cho ta, đảm bảo chăm sóc chu đáo, tỷ mau vào sân đi."
Ninh Vương phi từng gặp vị tiểu Quận chúa này vài lần trong các bữa tiệc của tôn thất, giao tình của hai người chỉ dừng lại ở mức chào hỏi xã giao.
"Vương phi, An Doanh là bạn tốt của thần nữ, người cứ yên tâm chơi cùng muội ấy." Phất Y đặt tay Ninh Vương phi vào tay Tuế An Doanh: "Vương phi lần đầu đến trường đá cầu, muội chăm sóc người ta cho tốt đấy."
"Ui chao, biết rồi, biết rồi!" Tuế An Doanh nắm chặt tay Ninh Vương phi, giả vờ đá Phất Y một cái: "Tỷ nhanh lên đi!"
Đợi Phất Y đi xa, Tuế An Doanh kéo Ninh Vương phi đến hàng ghế đầu tiên ngồi xuống: "Mời Vương phi ngồi đây, chỗ này nhìn rõ nhất."
Ninh Vương phi nhận thấy ở đây có rất nhiều gương mặt quen thuộc, bọn họ dường như hơi ngạc nhiên và có phần đề phòng trước sự xuất hiện của nàng ta, nhưng khi nghe nói nàng ta là do Vân Phất Y đưa tới, vẻ đề phòng trên mặt liền biến mất.
Rất nhanh có người đến giải thích luật chơi đá cầu cho Ninh Vương phi, còn có người kể cho nàng ta nghe về những chiến tích huy hoàng của đội Đỏ những năm qua.
"Phất Y vào sân rồi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!