Chương 22: Bạch mã

Ninh Vương ngây người nhìn vò rượu trước mặt Phất Y, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Hương hoa đào nồng nặc khiến lồng ngực y vừa đau vừa nhức, y ôm ngực muốn nôn nhưng lại chẳng nôn được gì. Gió xuân ồn ào, náo loạn trong đầu thành một mớ hỗn độn.

Ninh Vương lảo đảo, phải vịn vào thân cây mới đứng vững. Nhựa đào trên thân cây dính vào lòng bàn tay, nhớp nháp và khó chịu. Y cúi đầu nhìn lòng bàn tay, ký ức năm năm trước ùa về.

Khi đó nàng vẫn còn là một tiểu cô nương, đọc được giai thoại chôn rượu trong thoại bản liền nằng nặc đòi làm theo, y đành chiều ý nàng.

"Năm năm sau ta mười tám tuổi, đến lúc đó ta sẽ uống Nữ Nhi Hồng, huynh uống Đào Hoa Túy."

"Ai say người đó là cún."

"Vương gia, Vương gia!" Sầm Sở thấy sắc mặt Ninh Vương càng lúc càng trắng bệch, lo lắng nói: "Vương gia, thuộc hạ đi mời Thái y cho ngài."

"Không cần." Ninh Vương lau sạch lòng bàn tay, giọng điệu nhàn nhạt: "Bổn vương không sao."

"Thỉnh an Vương gia." Một cung nữ xách hộp cơm đi ngang qua nhún gối hành lễ.

Phất Y chú ý tới động tĩnh, ngẩng đầu thấy Ninh Vương đang đứng dưới gốc cây, động tác rót rượu của nàng khựng lại, đặt bầu rượu xuống rồi đứng lên thi lễ: "Thần nữ bái kiến Ninh Quận vương."

Mấy nội thị nín thở lùi về góc tường. Quận vương cũng là Vương, hầu như không ai khi thỉnh an Quận vương lại đặc biệt nhấn mạnh đối phương là Quận vương, mà đều tôn xưng là "Vương gia".

"Chào Vân cô nương." Ninh Vương cười nhạt đi đến bên cạnh hai người: "Ngắm hoa thưởng rượu, Hoàng chất thật có nhã hứng."

"Hoàng thúc, mời ngồi." Tuế Đình Hành mời Ninh Vương ngồi xuống: "Hoàng thúc bị thương không nên uống rượu, đổi trà đi."

"Vài chén rượu thôi, có gì mà không uống được." Ninh Vương giật lấy cái chén, định rót rượu vào nhưng vò rượu đã bị Phất Y ấn chặt.

"Ninh Quận vương, rượu này ngài không thể uống đâu." Phất Y cười tươi như hoa, một tay đẩy vò rượu ra xa: "Ngài thân phận tôn quý, tuyệt đối không thể mạo hiểm."

Ninh Quận vương nhìn nàng, từ từ thu lại bàn tay đang vươn ra: "Đa tạ Vân cô nương quan tâm sức khoẻ bổn vương."

Phất Y nhướng mày: "Vâng, thần nữ chỉ sợ Vương gia uống xong sẽ chết thôi."

Trong cung kiêng kỵ chữ "chết", đám nội thị sợ hãi lùi về sau thêm mấy bước.

"Cô say rồi." Tuế Đình Hành dường như không nhận ra Phất Y nói lời không nên nói, bảo Mạc Văn mang vò rượu đi: "Lần sau chúng ta lại uống, số rượu còn lại để ta giữ giúp cô."

"Đa tạ Điện hạ." Phất Y nâng chén rượu: "Cạn ly."

Tuế Đình Hành nâng chén, mỉm cười chậm rãi uống cạn rượu trong chén, quay sang nhìn Ninh Vương: "Hoàng thúc hôm nay sao lại tới đây?"

"Nghe nói Hoàng tẩu đang ở vườn đào ngắm hoa, ta vốn định đến thỉnh an Hoàng tẩu, không ngờ lại gặp hai người." Ánh mắt Ninh Vương dừng lại ở chén rượu cạn trên tay Tuế Đình Hành: "Nếu Hoàng tẩu không có ở đây, vậy lần sau ta lại vào cung thỉnh an."

"Hoàng thúc đến không đúng lúc rồi, nửa canh giờ trước Khang Dương công chúa cầu kiến, Mẫu hậu đã về cung Chiêu Dương trước." Đáy mắt Tuế Đình Hành đượm ý cười: "Lát nữa ta và Phất Y sẽ đến cung Chiêu Dương dùng bữa với Mẫu hậu, Hoàng thúc nếu không ngại có thể đi cùng bọn ta."

Ninh Vương nhớ lại hình ảnh tay áo hai người giao nhau, vẻ mặt lạnh lùng: "Không cần, đa tạ hiền chất có lòng, khi khác ta sẽ đến."

Y đứng dậy, đi được hai bước thì dừng lại, quay đầu nhìn Phất Y.

Tuế Đình Hành đứng lên tiễn khách: "Hoàng thúc còn việc gì sao?"

"Không có gì." Ninh Vương thu lại ánh mắt: "Không ngờ Hành nhi và Vân cô nương lại có quan hệ thân thiết như vậy, trước đây chưa từng nghe nói hai người quen biết nhau."

"Hoàng thúc là bậc trưởng bối, ta tuy nhỏ tuổi không hiểu chuyện, nhưng cũng biết không nên lấy chuyện kết giao bạn bè ra làm phiền Hoàng thúc thanh tịnh." Tuế Đình Hành cười ôn hòa: "Ta và Phất Y quen biết nhiều năm, Hoàng thúc ngày thường bận rộn, không để ý đến chuyện giao thiệp của đám vãn bối chúng ta là lẽ đương nhiên."

"Quen biết nhiều năm?" Ninh Vương nhìn Phất Y, cười khẩy một tiếng: "Hóa ra là ta hiểu biết nông cạn rồi."

Y phất tay áo xoay người bỏ đi, Phất Y cười híp mắt tiễn khách: "Cung tiễn Ninh Quận vương."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!