Chương 20: Tấm lòng và khí độ

Hoàng đế bận rộn công vụ, dùng xong bữa trưa liền vội vã quay về xử lý chính sự, Phất Y không muốn làm phiền Hoàng hậu nghỉ ngơi nên cũng đứng dậy xin cáo lui.

"Qua hai ngày nữa hoa đào nở rộ, con lại vào cung bầu bạn với ta nhé." Hoàng hậu dặn dò nữ quan tiễn Phất Y ra về, còn không quên nhắc nàng chuyện ngắm hoa.

"Mẫu hậu, đúng lúc nhi thần cũng phải về đọc sách, để nhi thần tiễn Vân cô nương một đoạn." Tuế Đình Hành lên tiếng: "Không cần làm phiền người bên cạnh Mẫu hậu đi thêm chuyến này."

"Được." Hoàng hậu gật đầu đồng ý.

Đợi Phất Y và Tuế Đình Hành rời đi, bà nói với cung nữ bên cạnh: "Hành nhi từ nhỏ đã không thân thiết với bạn bè đồng trang lứa, Bản cung còn tưởng nó không tìm được bạn tâm giao chung chí hướng, không ngờ nó lại thích chơi với người tính tình hoạt bát."

Hành nhi trời sinh thông minh, đáng tiếc khi đó phủ Lý Vương không được Tiên đế yêu thích, các con cháu hoàng thất khác đi học có cả tá tiên sinh thư đồng theo cùng, Hành nhi lại chỉ có thể tự mình đeo túi sách đến Sùng Văn Quán, ngay cả một người bạn đọc cũng không có.

Không dám nổi trội, không dám bộc lộ tài năng, bị người ta gây khó dễ cũng nín nhịn chịu đựng, hiểu chuyện đến mức khiến bà đau lòng.

Bây giờ người bên ngoài đều khen Hành nhi khắc kỷ phục lễ, nhưng bà lại hy vọng hắn có thể tùy hứng một chút. Đám văn thần ngự sử suốt ngày mở miệng là nhân nghĩa đạo đức, hận không thể biến Hành nhi trở thành một thánh nhân không tì vết, nhưng bà chỉ là một người mẹ thương con.

Mấy người đó tự mình không nuôi dạy được con cháu thành thánh nhân, lại cứ thích chỉ trỏ con trai bà.

Hừ, con ai người nấy xót!

"Thỉnh an nương nương." Mạc Văn bước vào điện, hành lễ với Hoàng hậu.

"Hành nhi có gì dặn dò ngươi sao?" Hoàng hậu thấy Mạc Văn đi rồi quay lại thì có chút tò mò.

"Bẩm nương nương, tiểu nhân đến lấy rượu giúp Điện hạ."

"Rượu gì?" Hoàng hậu không để tâm: "Ngươi tự đi lấy đi."

"Tạ ơn nương nương." Mạc Văn tìm thấy hai vò rượu chưa uống hết kia, hai tay khệ nệ mang đi.

"Hai vò rượu uống dở à?" Hoàng hậu chẳng còn tâm trí đâu mà mắng mấy kẻ bà không ưa kia nữa: "Rượu này ngon đến thế sao?"

Cung nữ đăm chiêu nói: "Nương nương, có lẽ Điện hạ... thích hai vò rượu này chăng."

"Thôi đi, nó từ nhỏ đến lớn uống rượu được mấy lần, biết gì mà ngon hay không?" Hoàng hậu cười nhạo: "Ban nãy mới uống có mấy chén mặt đã đỏ bừng rồi, số rượu còn lại nó mang về, chắc ba năm nữa cũng không uống hết."

Cung nữ: "..."

Chuyện này thì có liên quan gì đến tửu lượng, biết đâu là liên quan đến chủ nhân của vò rượu thì sao?

Có điều Điện hạ nội tâm kín đáo, Phất Y Quận quân lại là hoàn khố nổi danh khắp kinh thành. Đến nương nương còn chẳng nghĩ tới phương diện kia, lẽ nào... là do nàng ta nghĩ nhiều rồi?

Phất Y ngẩng đầu nhìn Tuế Đình Hành đang đi trước mình một bước, da hắn rất trắng, tai và cổ vì uống rượu mà ửng lên một tầng hồng nhạt.

"Vân cô nương?" Nhận ra ánh mắt của Phất Y, Tuế Đình Hành dừng bước quay đầu nhìn nàng. Ánh mắt hắn triền miên như tơ, ngay cả hòn đá bên đường dường như cũng phải rung động trước đôi mắt nhu tình như nước ấy.

"Điện hạ hình như không giỏi uống rượu?" Phất Y dời mắt đi chỗ khác, không dám nhìn thẳng vào mắt Tuế Đình Hành.

Nàng đâu phải kẻ háo sắc!

"Quả thực ta rất ít khi động đến." Tuế Đình Hành chắp tay sau lưng: "Cho nên đời này chắc khó mà được trải nghiệm thú vui của bậc tiên tửu rồi."

"Rượu uống nhiều hại thân, không uống rượu là thói quen tốt, ít nhất còn kéo dài tuổi thọ." Phất Y cười: "Người quân tử như Điện hạ, nếu uống đến say khướt thì quả thực không đẹp mắt chút nào."

Tuế Đình Hành: "Vân cô nương đã từng say bao giờ chưa?"

"Chẳng lẽ Điện hạ chưa nghe qua danh hiệu hoàn khố của thần nữ?" Phất Y vô cùng thành thật: "Thần nữ mười hai tuổi đã bắt đầu học uống rượu, có lần uống say làm loạn trong cung, về nhà bị mẫu thân phạt quỳ suốt ba canh giờ."

"Hình như hôm đó còn đánh nhau với người khác nữa." Phất Y quay đầu hỏi Hạ Vũ và Thu Sương đi phía sau: "Tối đó ta đánh nhau với ai ấy nhỉ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!