Chương 19: Át chủ bài

Hai vò rượu được đặt lên bàn trong cung Chiêu Dương, lớp bụi bên ngoài đã được lau sạch sẽ, như thể chưa từng bị chôn vùi trong đất suốt năm năm.

Mở lớp vỏ niêm phong, hương rượu lan tỏa.

Phất Y lật qua lật lại hai vò rượu ngắm nghía, nói nhỏ với Tuế Đình Hành: "Điện hạ, phiền ngài mời hai Thái y đến nghiệm độc giúp thần nữ."

Thấy Tuế Đình Hành có vẻ không hiểu, nàng giải thích: "Rượu tuy do chính tay thần nữ chôn, nhưng người biết dưới gốc cây có rượu không chỉ có mình thần nữ."

Thời gian này nàng ra mặt chống đối Tuế Thụy Cảnh khắp nơi, nàng sợ y đã lén bỏ độc vào rượu từ trước, y là kẻ có lòng báo thù rất nặng.

"Được." Tuế Đình Hành liếc mắt qua hai vò rượu, sắp xếp nội thị đi mời Thái y, sau đó bảo Phất Y ra ngoài sân uống trà.

Hoàng hậu đã ngồi sẵn trong sân, thấy hai người đi ra, bà ngắm nhìn bộ cung trang Phất Y mới thay, gật đầu cười: "Bộ y phục này Phất Y mặc quả nhiên rất hợp."

"Là nương nương có mắt thẩm mỹ tốt ạ." Phất Y biết Hoàng hậu không thích nàng hành lễ tới lui, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh bà: "Nếu không, sao Người lại chọn trúng bộ này cho thần nữ chứ?"

Hoàng hậu bị nàng chọc cười vui vẻ, lại ban thưởng cho nàng không ít y phục trang sức.

Thấy hai người kia quên mất mình, Tuế Đình Hành cũng không giận, chỉ im lặng ngồi uống trà, thi thoảng lại ngẩng đầu nhìn hai người một chút.

"Hiếm khi thấy con chịu ngồi bầu bạn với ta lâu như vậy. Lát nữa tới giờ dùng bữa Phụ hoàng con cũng sẽ đến." Uống xong một chén trà, Hoàng hậu lúc này mới nhớ tới Tuế Đình Hành đang ngồi bên cạnh: "Ra ngoài dạo chơi một chút cũng tốt, đừng suốt ngày ru rú trong thư phòng đọc sách, còn trẻ mà đã như ông cụ rồi."

Vừa dứt lời, bên ngoài vang lên tiếng truyền báo Hoàng đế giá lâm.

Phất Y vừa đứng dậy chuẩn bị hành lễ, tiếng cười sang sảng của Hoàng đế đã truyền đến tai nàng: "Phất Y không cần đa lễ, hồi ngươi còn bé, Trẫm từng bế ngươi rồi đấy."

Hình như bậc trưởng bối nào cũng dùng câu cửa miệng này thì phải. Phất Y lén ngẩng đầu nhìn Hoàng đế, thân hình cao lớn vạm vỡ khiến ông trông vô cùng uy nghiêm, trên người mặc bộ thường phục màu đen, khác hẳn Tiên đế lúc nào cũng chú trọng trưng diện.

"Ngồi xuống rồi nói chuyện." Hoàng đế ngồi xuống bàn, thấy Phất Y vẫn còn đang đứng liền cười lớn: "Lần đầu tiên Trẫm gặp ngươi, gan ngươi to lắm cơ mà."

"Bệ hạ, gan thần nữ xưa nay nhỏ lắm ạ." Phất Y thuận thế ngồi xuống, giọng điệu cung kính nhưng không mất đi sự thân thiết: "Cũng có thể là do nghé con không sợ hổ, cho nên hồi nhỏ thần nữ có hơi nghịch ngợm một chút."

Lúc này nàng bắt đầu điên cuồng lục lọi trí nhớ, hồi nhỏ rốt cuộc nàng đã gặp Bệ hạ ở đâu.

"Vậy bây giờ sợ rồi sao?"

"Bây giờ thần nữ cũng không sợ hổ dữ." Phất Y cười híp mắt: "Nhưng Bệ hạ là chân long thiên tử che chở cho muôn dân, thần nữ thân là con dân của Người, tất nhiên là kính yêu Người, sùng bái Người."

Hoàng đế nghe vậy rất phấn khích, mấy lời văn vẻ sáo rỗng ông đã nghe đến nhức cả đầu rồi, sự sùng bái thẳng thắn này mới là thứ hợp ý ông nhất.

Quả không hổ danh là con gái Vân ái khanh, lớn lên xinh đẹp lại còn khéo ăn nói.

Hoàng đế cười đến là vui vẻ: "Trẫm nghe nói mấy hôm trước, ngươi bảo với tên mập nhà họ Lưu rằng ngươi là con cái của trẫm?"

Lời lẽ nhận vơ thân thích bị truyền đến tai Hoàng đế, Phất Y chẳng hề hoảng hốt. Dù sao da mặt nàng cũng dày mà, hơn nữa nhìn dáng vẻ Bệ hạ cũng không có gì là bất mãn.

Nàng cúi đầu ra vẻ ngượng ngùng: "Thần nữ vô ý lỡ lời, để Bệ hạ chê cười rồi."

Kẻ nào mà to mồm thế, chuyện này cũng truyền đến tai Bệ hạ?

"Không sao không sao, ngươi nói không sai, muôn dân thiên hạ đều là con của Trẫm." Hoàng đế hàn huyên với Phất Y vài câu, sau đó lái sang chuyện Phất Y từng rơi xuống vực.

"Năm đó sau khi rơi xuống vực, làm thế nào ngươi có thể sống sót được?" Rơi xuống vực mà không chết, đó là kỳ tích chỉ có nhân vật chính trong thoại bản mới có.

Hoàng hậu đưa tay nhéo hông Hoàng đế một cái, chuyện đau lòng của tiểu cô nương người ta, ông tò mò cái gì chứ?

Khoé miệng Hoàng đế giật giật hai cái, đừng nhéo ông chứ, ông không tin là không ai tò mò chuyện này?!

"Thật ra thần nữ cũng không rõ lắm, sau khi rơi xuống vực thần nữ đã bất tỉnh." Phất Y thực ra không ngại nhắc lại chuyện cũ: "Trong cơn mê man, thần nữ nằm mơ rất nhiều, dường như có vô số người nói chuyện bên tai thần nữ, còn có người gọi tên thần nữ. Thần nữ cảm giác mình đi xuyên qua một hang động tối đen, nhìn thấy rất nhiều người đang quỳ dưới đất dập đầu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!