"Tiểu thư, người muốn ra ngoài đúng không ạ?" Hạ Vũ thấy Phất Y đi đi lại lại trước cổng lớn mấy lần, cuối cùng không nhịn được hỏi: "Lâm tiểu thư bọn họ đang đợi người ở bên ngoài sao?"
"Hạ Vũ ngoan, em hiểu ta mà." Phất Y ngồi xổm cạnh chân tường Vân phủ, đáng thương ngẩng đầu nhìn Hạ Vũ: "Không được xem kẻ thù bị bẽ mặt, tối nay chắc chắn ta ngủ không được."
"Đó chẳng phải vì ban ngày người ngủ quá nhiều sao?" Hạ Vũ che miệng cười trộm: "Phu nhân vừa nói, người có thể ra ngoài, nhưng nhất định phải mang theo nô tỳ."
"Vậy còn chờ gì nữa, chúng ta mau đi thôi." Phất Y đứng dậy, kéo tay Hạ Vũ ra khỏi cổng lớn Vân gia, đi vòng quanh tường rào hơn nửa vòng mới tìm thấy đám Lâm Tiểu Ngũ đang ngồi xổm ở góc tường đợi nàng.
"Lão đại, cuối cùng tỷ cũng tới rồi." Dương Nhị lang xoa xoa đôi chân tê rần vì ngồi xổm lâu, vịn tường đứng dậy: "Vừa nãy ta sai người đi nghe ngóng, Kim Ngô Vệ sáng nay đã vây kín phủ Ninh Vương, nhưng chưa tiến vào bên trong. Nửa canh giờ trước, Hình bộ và Đại Lý Tự cũng đã phái người tới."
"Chúng ta phải nhanh lên chút, chuyện náo nhiệt lớn thế này không thể bỏ lỡ được." Tào Tam lang đưa mọi người lên xe ngựa, bọn họ ngồi cùng một xe, hai chiếc xe ngựa phía sau chở tiểu tư và nha hoàn.
"Chúng ta làm thế này có quá đáng lắm không?" Lâm Tiểu Ngũ vén rèm xe lên một khe hở nhỏ, nhà nàng có quan hệ họ hàng với Ninh Vương, lỡ bị phủ Ninh Vương phát hiện nàng cũng đi hóng hớt thì mất mặt thân thích lắm.
"Đừng lo, Lưu Tiểu Bàn cũng đi xem trò vui mà." Phất Y lấy thịt khô trong túi thơm ra chia cho Lâm Tiểu Ngũ: "Có hắn ở đó, người khác sẽ không chú ý đến muội đâu."
Bởi vì Lưu Tiểu Bàn quả thật béo một cách nổi bật.
"Tin tức của hắn còn nhạy hơn chúng ta?" Dương Nhị lang ngạc nhiên.
"Ta nói cho hắn biết đấy." Phất Y cười vô cùng dịu dàng: "Xem náo nhiệt mà, đông người mới vui chứ."
Dương Nhị lang: "..."
"Phất Y, thích khách ám sát tỷ thật sự là tay chân của cái tên chó ch... Ninh Vương ư?" Tào Tam lang nhớ tới Lâm Tiểu Ngũ là thân thích của Ninh Vương, gắng gượng nuốt ba chữ "chó chết kia" trở lại: "Nghe nói đêm qua cả Đại Lý Tự, Hình bộ và Hoàng tử đều đến?"
"Không thoát khỏi liên quan đến y đâu." Lâm Tiểu Ngũ ngược lại không hề nể mặt thân thích: "Kẻ ám sát Phất Y trước kia từng làm việc trong cung Tường Khôn."
"Đúng là đồ chẳng ra gì." Sắc mặt Tào Tam lang rất khó coi, năm xưa Tăng Quý phi vừa đày cả nhà Phất Y đến Sùng Châu đã vội vàng tìm kiếm ứng viên Vương phi thích hợp cho Ninh Vương.
Tin tức Phất Y bị truy sát rơi xuống vực truyền về kinh thành, bọn họ từng đến cầu xin Ninh Vương, mong y nể tình xưa nghĩa cũ mà sắp xếp người giúp tìm kiếm Phất Y, nào ngờ ngay cả mặt Ninh Vương bọn họ cũng không gặp được.
Chuyện này họ không dám nói cho Phất Y biết, sợ làm nàng ghê tởm.
"Đối diện Ninh Vương phủ có một tửu lâu, là do nhà ngoại của Thuận Vương phi mở. An Doanh đã đặt sẵn phòng nhìn ra mặt phố đợi chúng ta rồi, chúng ta vừa ăn vừa xem kịch hay của Ninh Vương." Dương Nhị lang nghiến răng nghiến lợi, sáng mai hắn sẽ cho cả kinh thành biết chuyện cười liên quan đến Ninh Vương.
Nhóm người Phất Y vừa bước vào cửa tửu lâu đã thấy đại sảnh bên dưới chật kín người, ai nấy đều vươn cổ nhìn ra phía phủ Ninh Vương.
Lên đến tầng hai, thấy mấy tên tiểu tư canh cửa tương phòng trông khá quen mắt, thì ra con cháu nhà huân quý, văn thần, võ tướng đều có đủ.
"Phất Y, tỷ xem tiểu tư kia có giống tiểu tư nhà Đỗ Thái sư không?" Lâm Tiểu Ngũ chỉ vào một tên tiểu tư đang lén lút trốn trong góc.
Đúng lúc này, cửa phòng bao mở ra, ánh mắt của Đỗ lang quân
- tài tử nổi tiếng kinh thành và nhóm Phất Y chạm nhau.
Sau một khắc im lặng đầy ngại ngùng, Đỗ lang quân lặng lẽ lùi vào trong phòng, dứt khoát đóng cửa lại.
Phất Y: "..."
Xem ra ngày thường ngâm thơ làm phú có thú vị đến đâu, cũng không bằng đi xem người khác gặp họa nha!
"Bên này, mau qua đây." Tuế An Doanh bước ra từ một căn phòng, vẫy tay gọi bọn họ: "Ta đặc biệt giữ lại nơi có tầm nhìn tốt nhất, chỉ chờ mọi người đến thôi."
Phất Y bước vào phòng bao, đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Hàng xóm của phủ Ninh Vương đều là hoàng thân quốc thích, trên tường rào kia... treo lủng lẳng cái gì vậy, là người à?
Khá lắm, một nửa triều thần huân quý ở phố Đông này đều đang xem náo nhiệt sao?
Cổng lớn Ninh Vương phủ đóng chặt, Tổng quản Vương phủ đứng trước cửa đối chất với Kim Ngô Vệ: "Xin các vị lượng thứ, Vương gia nhà tôi là hoàng đệ được Bệ hạ yêu thương nhất, nếu không có chỉ dụ của Bệ hạ, thứ cho tại hạ không thể để các vị vào trong."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!