Phất Y đưa tay nhổ mũi tên trên cột gỗ, mũi tên cắm rất sâu, nàng phải dùng hết sức mới rút ra được, từng bước đi về phía Ninh Vương.
"Vân tiểu thư!" Từ trong góc khuất vọt ra mấy hộ vệ cầm đao của Ninh Vương phủ, tên dẫn đầu rút đao chắn trước mặt Ninh Vương: "Làm hại Hoàng tộc là đại tội tru di tam tộc!"
"Sầm Sở?" Phất Y nhận ra người này, không tiến lên nữa. Nàng mân mê mũi tên trong tay: "Ba năm không gặp, ngươi cao lên rồi."
Tay Sầm Sở nắm chặt cán đao, cụp mắt cúi đầu nói: "Vân tiểu thư, người và Điện hạ giao hảo nhiều năm, trong chuyện này nhất định có hiểu lầm."
Phất Y ném mũi tên về phía Ninh Vương, một hộ vệ cầm đao chém đôi mũi tên thành hai đoạn giữa không trung.
"Thân thủ tốt đấy." Phất Y cười nhạt: "Ninh Vương phủ có không ít cao thủ nhỉ."
"Cho dù nàng tin hay không, ta thật sự chưa từng phái người truy sát nàng." Ninh Vương ôm vai đứng dậy, nửa ống tay áo đã bị máu nhuộm đỏ, những giọt mồ hôi lớn bằng hạt đậu lăn dài trên gò má tái nhợt: "Ta có thể thề..."
"Nếu lời thề có tác dụng, thế gian này làm gì còn kẻ phụ bạc." Phất Y chỉ thấy mỉa mai: "Tuế Thụy Cảnh, ta biết ngươi làm tất cả những điều này là để lấy được lòng tin của ta. Ngươi sợ Vân gia, càng sợ ta hơn."
Nàng quen biết Tuế Thụy Cảnh từ lúc năm tuổi, mỗi viên gạch ở cung Thần Tước đều in dấu chân nàng, những quả lựu kết trên cây trong sân, mỗi năm đều có mấy quả chui vào bụng nàng.
Thế nhưng, lòng người là thứ không chịu nổi sự thử thách của quyền lực.
"Rốt cuộc phải làm thế nào nàng mới chịu tin ta?!"
"Ngươi có biết ba năm trước, tên cung thủ bịt mặt bắn tên xuyên qua ngực ta, trên trán gã có một nốt ruồi đen." Phất Y nhặt mũi tên gãy làm đôi trên mặt đất, nhảy lên ngựa: "Giống hệt nốt ruồi của một tên thái giám trong cung Tăng Quý phi."
Sắc mặt Ninh Vương lập tức cắt không còn giọt máu.
"Còn nữa." Phất Y v**t v* bờm ngựa, cúi đầu nhìn Ninh Vương: "Đừng giả vờ như ngươi có bao nhiêu tình ý với ta. Đàn ông đã thành gia lập thất thì nên yên phận đối xử tốt với phu nhân mình, cố ra vẻ thâm tình chỉ khiến người ta ghê tởm thôi. Lô cô nương tài mạo song toàn, làm Vương phi của ngươi đã là chịu thiệt thòi lớn, đừng có mà không biết tốt xấu."
"Vương gia." Sầm Sở ngây người nhìn theo bóng Phất Y rời đi, quay đầu lại thấy Ninh Vương thổ huyết, vội vàng đỡ lấy y: "Thuộc hạ đưa ngài về Vương phủ mời Thái y."
"Không được làm lớn chuyện." Ninh Vương lau vệt máu trên khóe miệng, ngay cả đầu ngón tay cũng đang run rẩy: "Không thể để người khác biết Bổn vương bị thương."
Với địa vị khó xử của y hiện tại, chuyện này nếu làm lớn chỉ càng khiến Hoàng đế có thêm cái cớ để thanh trừng thế lực Vương phủ.
Nhìn bờ vai vẫn đang chảy máu, Ninh Vương thần sắc thẫn thờ, sau đó nở nụ cười khổ. Phất Y chắc cũng đoán trước y có điều cố kỵ nên mới ra tay tàn nhẫn đến thế.
Thế nhưng, sự việc không chuyển biến theo ý muốn của Ninh Vương. Y tuy không rêu rao chuyện này, ngược lại là Phất Y quay đầu cưỡi ngựa đi thẳng đến trước cổng Kinh Triệu phủ.
"Người đâu, cứu mạng!"
Nha dịch gác cổng Khinh Triệu phủ thấy nữ tử trên lưng ngựa thần sắc hoảng loạn, trâm cài trên tóc xiêu vẹo cũng chẳng màng, vội vàng tiến lên giúp nàng giữ dây cương.
"Có người muốn giết ta!"
Nha dịch nghe vậy kinh hãi, vội vàng mở cổng Kinh Triệu phủ, giấu nữ tử vào bên trong rồi rút đao canh giữ trước cửa nha môn.
Kinh Triệu Doãn vừa mới nằm xuống giường, nghe người dưới báo có một thiếu nữ bị truy sát ngay giữa phố thì sợ đến mức lồm cồm bò dậy, hấp tấp chạy ra tiền nha.
Chân trước vừa bước vào nha môn, ông đã nghe thấy tiếng nữ tử vừa lấy tay phải che mặt khóc lóc kể lể chuyện gặp nạn, tay trái nắm chặt hai mảnh mũi tên gãy không buông.
Kinh Triệu Doãn khựng lại, giọng cô nương này sao nghe có chút quen tai?
Đợi nữ tử ngẩng đầu lên, Kinh Triệu Doãn hai chân mềm nhũn, may mà có người hầu đỡ mới không ngã phịch xuống đất.
Ai thả hỗn thế ma vương này vào cửa vậy?
"Đại nhân!"
Kinh Triệu Doãn bị tiếng gọi đầy bi phẫn dọa cho run bắn người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!