Đêm Thượng Nguyên, Kinh thành chính là nơi náo nhiệt nhất thế gian.
Nam thanh nữ tú, già trẻ lớn bé tấp nập qua lại giữa những con phố ngõ hẻm đèn đuốc sáng trưng. Tiếng cười nói, tiếng rao hàng, cùng những chùm pháo hoa chốc chốc lại bung nở trên bầu trời, đã biến Kinh thành thành một tòa thành không ngủ.
Thế nhưng, dù là nơi thiên tử ngự trị, dưới chân Kinh thành canh phòng nghiêm ngặt, vẫn luôn có những tên công tử ph*ng đ*ng thích gây chuyện thị phi.
"Xin các công tử tha tội, tiểu nữ thật sự không biết ca hát." Thiếu nữ bán hoa ôm chặt giỏ hoa trong lòng, mặt mày kinh hoảng lùi về sau. Nhưng phía sau nàng là ngõ cụt, lùi nữa thì còn lùi được tới đâu?
"Bổn công tử không kén chọn, tùy tiện hát vài câu là được." Nam nhân mặc trường bào màu tím tháo miếng ngọc bội bên hông xuống, cầm trong tay lắc lư: "Ngươi làm hỏng ngọc bội của bổn công tử, bổn công tử không bắt ngươi đền bạc, chỉ bảo ngươi hát vài câu thôi, ngươi còn gì không vừa ý?"
Thiếu nữ bán hoa vội vàng lắc đầu: "Ta không có..."
Bọn họ, những kẻ thuộc tầng lớp vương công quý tộc này, dân chúng bình thường như nàng ngay cả gan tới gần cũng không có, sao dám làm vỡ ngọc bội của hắn?
Lời nàng còn chưa kịp nói hết, đã thấy miếng ngọc bội trong tay nam nhân áo tím rơi xuống, đập vào nền đá cứng rắn, vỡ tan thành nhiều mảnh.
"Nhìn xem, đây chẳng phải bị ngươi làm vỡ rồi sao?" Nam nhân áo tím chậc chậc lắc đầu than thở: "Đây là ngọc quý giá trị năm trăm lượng, cứ thế bị ngươi hủy hoại."
Hắn khoanh tay trước ngực, đánh giá thiếu nữ bán hoa đang run rẩy, giống như đang trêu chọc một con mèo, con chó bên vệ đường, rồi bật ra tiếng cười khoái trá.
Mấy tên công tử đi cùng hắn cũng cười nhạo theo, ngay cả con chó mực to lớn chúng dắt theo cũng sủa gâu gâu về phía thiếu nữ bán hoa.
Thiếu nữ bán hoa tuyệt vọng nhìn bọn chúng, nước mắt sợ hãi đã đong đầy khóe mắt. Pháo hoa nơi xa lấp lánh, chiếu rọi lên khuôn mặt của những tên công tử này, nụ cười dữ tợn của chúng lúc ẩn lúc hiện dưới ánh pháo hoa. Nàng không thể nhìn rõ dung mạo bọn chúng, chỉ cảm thấy bọn chúng chẳng khác gì những con chó mực đang bị chúng dắt trong tay.
"Mau hát đi, nếu không muốn hát thì đền cho chúng ta năm trăm lượng bạc cũng được."
"Không đền nổi, vậy thì dẫn ngươi đi gặp quan phủ..."
"Chà, cái thân hình nhỏ bé này của ngươi, sao chịu nổi mấy trận đòn ở nha môn chứ?"
Tiếng pháo hoa nổ, tiếng cười đùa từ con phố khác vọng lại, cùng với tiếng trêu chọc cợt nhả không kiêng nể gì của đám công tử này hòa vào nhau, tựa như hóa thành cơn gió lạnh thấu xương, bóp nghẹt miệng mũi thiếu nữ bán hoa, khiến nàng buốt lạnh từ đầu đến chân.
Ai có thể giúp nàng?
Ai có thể cứu nàng?
"Ta còn đang tự hỏi đêm Thượng Nguyên tốt đẹp như vậy, sao lại có tiếng heo chó tru rống, hóa ra là lũ súc sinh các ngươi."
Thiếu nữ bán hoa ngây người nhìn nữ tử áo đỏ cưỡi bạch mã đang đạp ánh trăng đi tới, thật lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.
Nam nhân áo tím vừa quay đầu lại, còn chưa kịp nhìn rõ người tới là ai, eo đã chợt đau nhói, cả người bay ra ngoài, đầu vừa vặn đập trúng miếng ngọc bội vỡ, lập tức máu tươi chảy ròng.
"Vương huynh!" Một tên công tử đi cùng định chạy tới đỡ hắn, nhưng còn chưa bước được hai bước đã bị nữ tử áo đỏ lật người xuống ngựa, đạp một cước ngã lăn ra đất, trông như một con rùa úp bụng.
Tên công tử thứ ba thấy tình thế không ổn, quay người định chạy ra khỏi ngõ tìm người giúp đỡ. Nào ngờ nữ tử áo đỏ hành động còn nhanh hơn, thoắt cái đã chặn trước mặt hắn.
"Ngươi, ngươi có biết bọn ta là ai không?" Tên công tử lùi lại hai bước, bên trong run rẩy nhưng vẫn mạnh miệng nhìn chằm chằm nữ tử đang đeo mạng che mặt mỏng, quát lớn: "Gây chuyện với bọn ta không có kết cục tốt đâu!"
Nữ tử áo đỏ cười khẩy một tiếng, tựa như vừa nghe được chuyện khôi hài lớn nhất trên đời.
Thấy nữ tử này dám chế giễu mình, tên công tử mất hết thể diện, siết chặt tay xông lên.
Thế nhưng, nắm đấm của hắn còn chưa chạm đến vạt áo của nàng, đã bị đối phương giáng một bạt tai thật mạnh vào mặt. Khoảnh khắc bay lên không trung, hắn dường như thấy Tằng Tổ phụ đã mất nhiều năm đang mỉm cười hiền từ với mình.
"Gâu gâu gâu!" Con chó mực thấy chủ nhân bị đánh, nhe nanh múa vuốt lao về phía nữ tử áo đỏ, ý đồ báo thù cho chủ.
Phập!
Con chó mực cũng bị nữ tử một chưởng đánh bay, thân hình đen sì đập xuống người chủ nhân, phát ra tiếng ẳng ẳng r*n r*. Nó ngẩng đầu thấy nữ tử áo đỏ đang tiến gần, sợ tới mức kẹp chặt đuôi, hai chân trước ra sức cào đất, chỉ hận không thể đào một cái hố chôn mình xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!