7:
Trời bỗng đổ một cơn mưa bụi, mỏng như sương mà không hẳn là sương, phủ lên con đường một vẻ mơ hồ.
Giữa màn mưa dày, Lê Ương lại một lần nữa đưa người về nhà.
Chỉ khác ở chỗ, lần này hắn đã đường hoàng bước vào căn hộ của Nhiễm Phàm, gần như chỉ là chỗ ở của một người mới gặp đúng hai lần với hắn.
Huyền quan sáng sủa, ánh đèn ấm áp, cả căn nhà sạch sẽ gọn gàng, phảng phất hương cỏ cây hoa lá.
Lần theo mùi hương nhìn qua thì thấy một phòng đầy hoa cỏ. Chủng loại phong phú, cây nào cây nấy xanh tươi ướt át, cành lá sum suê. Trong đó, hai chậu cẩm tú cầu trắng nổi bật nhất được đặt song song, nở rộ vừa vặn.
Người ta thường nói, ai chịu khó chăm sóc hoa cỏ đều là người yêu đời. Ở Nhiễm Phàm thì những lời ấy hiển nhiên là đúng.
Lê Ương thu hồi ánh mắt, định khom người mở tủ giày tìm dép lê thì Nhiễm Phàm đã nói: "Không sao đâu, ngài không cần vội, tôi đi dép cũ cũng được." Dĩ nhiên là không thể.
Nhiễm Phàm vừa tìm dép lê cho hắn, vừa vội vàng pha trà rót nước, lại xoay người đi tìm trái cây.
"Cậu gói bánh ú à?"
Lê Ương nhìn thấy mấy món ăn còn sót lại trên bàn chưa kịp dọn thì hỏi.
"Gói một ít."
"Bây giờ hiếm thấy người tự gói bánh ú trong nhà như vậy."
Nhiễm Phàm đoán hắn chỉ đang tìm chuyện để nói nên thuận miệng đáp: "Ngài muốn ăn thử không?" Sau đó bổ sung: "Nếu không chê."
"Được, nếu tiện."
Nhiễm Phàm vào bếp lấy bánh ú vừa cất vào tủ lạnh không lâu rồi bật bếp đun nước.
Động tác thì máy móc, đầu óc lại trống rỗng.
Anh không biết mình đang làm gì.
Khi đó, bên ngoài công ty Giang Mân Ngọc, Lê Ương từng hỏi anh có cần gì không.
Anh trả lời rằng, lúc này anh không muốn ở một mình.
Khi ấy anh đau khổ đến mức buột miệng nói ra nỗi cô độc. Nhưng đến lúc lên xe Lê Ương thì đầu óc đã tỉnh táo hơn, cũng không ngờ rằng Lê Ương đồng ý là sẽ làm thật, theo anh về tận nhà.
Nhiễm Phàm đặt nồi lên bếp, nhìn về phía phòng khách trong làn hơi nước bốc lên.
Lê Ương mặc áo khoác dạ màu vàng nhạt, dáng dài chấm gót, phối với quần tây cắt may hoàn hảo. Vai rộng, chân dài, đường eo gọn gàng thẳng thớm.
Hắn là cha của Giang Mân Ngọc, lớn hơn Nhiễm Phàm cả một thế hệ, nhưng dù là vóc dáng hay dung mạo thì đều không hề để lộ dấu vết tuổi tác.
Không, dấu vết vẫn có. Chỉ là khác với người trẻ. Nét mặt, ánh mắt, từng cử động giơ tay nhấc chân đều mang theo sự trầm ổn được mài giũa qua năm tháng. Một khí chất uy nghiêm của kẻ đứng trên cao, một người trưởng thành thật sự.
Hắn rất anh tuấn, khác với vẻ đẹp mơ hồ giới tính của Giang Mân Ngọc, hắn thiên về nét cứng cáp, rắn rỏi.
Nhưng khi hắn đứng ở đó, người ta sẽ chẳng còn để ý đến dung mạo nữa. Hoa gấm rực rỡ khiến người thưởng thức, còn vực sâu vách đá chỉ cần nhìn thôi đã khiến người ta thấy sợ.
Không biết từ lúc nào, người đàn ông đã bước lại gần.
"Có cần tôi giúp gì không?"
Nhiễm Phàm giật mình, lắc đầu: "Không cần."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!