6:
Đợt theo dõi tiếp theo cho thấy cuộc sống của Nhiễm Phàm không hề thay đổi.
Anh vẫn đi làm đúng giờ, tan ca đúng giờ, hai điểm một đường. Cuộc sống đơn điệu tẻ nhạt, không có hoạt động giải trí, khô khan đến mức liếc mắt là nhìn thấu.
Trong công việc, biểu hiện của Nhiễm Phàm cũng đã trở lại bình thường, không còn xảy ra những tình huống hoảng hốt dẫn đến tai nạn bị thương.
Mọi thứ đều đang tiếp tục tiến về phía trước. Thoạt nhìn có vẻ anh đã chấp nhận hiện thực.
Vốn dĩ cũng nên như vậy. Một mối tình mà thôi, kết thúc rồi cũng không thể ảnh hưởng đến vòng quay của thế giới, càng không thể làm nhật nguyệt ngừng luân chuyển.
Thế nhưng, trong thầm lặng, Nhiễm Phàm đã thay đổi rất nhiều.
Anh thường xuyên thất thần, một mình ngồi bất động ở một chỗ hơn mười phút liền không chớp mắt.
Cảm giác thèm ăn giảm sút nghiêm trọng. Ban đầu còn thấy đói, về sau đến đói cũng không cảm nhận được nữa.
Anh còn hay vô cớ rơi nước mắt.
Có lẽ cũng không hẳn là vô cớ. Anh quá nhớ Giang Mân Ngọc, mỗi đêm đều lên mạng tìm kiếm tin tức về cậu ta.
Mất đi Giang Mân Ngọc, trái tim anh như bị người khoét rỗng, không còn chỗ dựa tinh thần, cuộc sống trở nên trống trải.
Giang Mân Ngọc thì nhanh chóng lấp đầy cuộc sống của mình. Công ty đồng ý cho cậu ta tách khỏi đội nhóm để hoạt động solo. Những buổi diễn sân khấu trước kia không muốn nhận giờ đây cũng không cần phải nhận nữa. Ba hợp đồng đại diện cho các thương hiệu xa xỉ nối tiếp nhau tìm đến, tài nguyên điện ảnh cũng đang xếp hàng chờ.
Gia đình mới mang đến cho cậu ta chỗ dựa vững chắc, con đường phía trước gần như đã định sẵn là một bước lên trời.
Đáng lẽ Nhiễm Phàm nên vui cho cậu ta vì đã có được cuộc sống mà cậu ta hằng mong muốn. Thế nhưng nước mắt lại chẳng nghe lời, cứ tự chảy ra ngoài.
Anh nhớ kỹ những lời Giang Mân Ngọc nói khi chia tay, không gửi cho cậu ta bất kỳ tin nhắn nào.
Cho đến ngày Tết Đoan Ngọ này, một mình ở nhà ăn bánh chưng, anh vẫn không kìm được mà mở danh bạ liên lạc của Giang Mân Ngọc.
Mỗi năm Đoan Ngọ, họ đều ở bên nhau.
Cùng thời điểm năm ngoái, Giang Mân Ngọc vừa tốt nghiệp đại học, mới bước chân vào xã hội kiêm công việc người mẫu, kiếm được khoản tiền lớn đầu tiên trong đời.
Cậu ta dùng số tiền ấy mua cho Nhiễm Phàm rất nhiều quần áo thời thượng, còn bản thân thì không mua gì.
"Quần áo của anh quê chết đi được, mặc mấy cái này nhìn đẹp hơn nhiều."
"Quay một vòng cho em xem nào, không tệ mà."
Sau đó là cái ôm. Giang Mân Ngọc đắc ý vui vẻ hôn lên má anh một cái, nói: "Đáng lẽ anh nên ăn mặc thế này từ sớm rồi, chỉ tại anh không chịu chăm chút bản thân."
Những lời ấy khi đặt cạnh câu "để người khác nhìn thấy anh là người yêu của tôi, tôi sẽ rất mất mặt" — thật hoang đường đến không nói nên lời.
Thời gian mới chỉ trôi qua một năm.
[ Hôm nay là Tết Đoan Ngọ. ]
[ Em đang bận à? ]
[ Hôm nay anh phụ mổ hai ca. Mân Ngọc, anh nghĩ nửa cuối năm nay có lẽ anh sẽ được chuyển chính thức đấy. ]
Tin nhắn thứ ba vừa gửi đi, phía trên những tin trước đó hiện lên một dấu chấm than màu đỏ.
Nhiễm Phàm im lặng rất lâu, khoác áo ngoài rồi ra khỏi nhà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!