5:
"Bình tĩnh lại, chú ý nhịp thở."
"Thở đều, hít vào."
Giọng nam khi xa khi gần, như sợi dây leo cứu mạng giữa đầm lầy.
Nhiễm Phàm khép mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội, giống con cá cạn nước hấp hối cố hít lấy chút không khí cuối cùng. Rất lâu sau, anh mới thoát khỏi trạng thái thở gấp quá độ.
Anh yếu ớt nhìn về phía người vừa đến. Hầu kết của người đàn ông ở gần ngay trước mắt.
Ánh nhìn chậm rãi dâng lên, bắt gặp một gương mặt xa lạ nhưng lại chắc chắn đã từng để lại dấu ấn trong ký ức.
Bàn tay người đàn ông vẫn đặt sau lưng anh, không rút lại, tay kia nhẹ nhàng dẫn anh đứng vững, "Tự giới thiệu một chút, tôi họ Lê, Lê Ương."
"Cậu Nhiễm, lên xe trước đã."
Lê Ương, cha ruột của Giang Mân Ngọc.
Cái tên cũng vậy, gia thế phía sau cũng vậy, nếu tung danh xưng ra ngoài thì không nhiều người bình thường biết đến.
Ngay cả Nhiễm Phàm cũng chỉ đến khi nhìn thấy hồ sơ chi tiết, liệt kê tài sản và sản nghiệp giàu đến mức ngang cả một quốc gia, mới hiểu rằng những gia tộc có thế lực thông thiên như vậy vốn sẽ không bao giờ phơi bày trước người thường để trở thành đề tài bàn tán.
Người ở trên mây, người ở bầu trời.
Nhưng vào lúc này, tất cả đều không còn quan trọng.
Nhiễm Phàm cúi đầu, cơ thể đã không còn run rẩy, nhưng nơi hàng mi vẫn không ngừng trượt xuống những vệt nước.
Một chiếc khăn tay vải lanh màu nhạt được gấp gọn gàng và đưa tới trước mặt anh.
"Đưa cậu về nhà chứ?"
Nhiễm Phàm khẽ khựng lại, rồi gật đầu.
Anh không nói địa chỉ. Hương hoa trà thoang thoảng từ chiếc khăn tay cùng tiếng nhạc nhẹ bất chợt vang lên trong xe, bao phủ lấy anh trước cả khi xe lăn bánh. Suốt quãng đường, không ai nói một lời.
Ngoài cửa sổ, những con phố quen thuộc lướt qua. Nhiễm Phàm cúi người xuống xe.
Chiếc khăn tay đã nhăn nhúm và ướt đẫm nước mắt, chẳng còn hình dạng ban đầu. Nhiễm Phàm ngẩn ngơ nhìn nó, nghe thấy Lê Ương nói: "Không sao đâu."
Anh đờ đẫn gật đầu, định mở miệng cảm ơn, nhưng người đàn ông lại lên tiếng trước:
"Không cần đâu."
Nhiễm Phàm chỉ đành xoay người rời đi.
Vừa quay lưng, anh đã bị gọi lại: "Cậu Nhiễm."
Dung mạo của anh thật sự rất bình thường, nói dễ nghe hơn thì có thể gọi là thanh tú.
Khi nhìn ảnh của Nhiễm Phàm trong hồ sơ, Lê Ương từng nghĩ như vậy. Nhưng giờ đây hắn mới nhận ra, Nhiễm Phàm có một đôi mắt dù đã khóc đỏ khóc sưng thì vẫn vô cùng xinh đẹp.
Trong đôi mắt ấy chứa đựng sự mềm mại, mong manh, cùng những điều quý giá cần được trân trọng. Những thứ mà từ sau tuổi ba mươi, đã nhiều năm rồi Lê Ương không còn nhìn thấy nữa.
Trong thế giới của người trưởng thành tồn tại những quy tắc bất thành văn như không nên dễ dàng rơi nước mắt trước mặt người khác. Dù có khóc, cũng có thể vì gia đình, vì bạn bè, duy chỉ không nên vì người yêu.
Bởi như thế là mất mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!