Chương 25: Ngoại truyện 1: Giang Mân Ngọc ước gì đó là con của cậu ta

Phóng mắt nhìn khắp thế hệ trước trong giới, ông cụ nhà họ Lê nổi tiếng là kiểu người ngang ngược từ lâu, suốt mấy chục năm vẫn nhe vậy.

Thời trẻ đã giỏi giang, tay cứng lòng cũng cứng. Lại thêm mấy chục năm nắm giữ quyền lực trong tay, nuôi dưỡng nên một tính cách độc đoán, quen việc mọi người phải nghe lệnh mình.

Một người như vậy lại sinh ra Lê Ương cũng thích kiểm soát chẳng kém, hơn nữa theo tuổi tác tăng dần thì lòng dạ cũng càng ngày càng sâu, chuyện cha con bất hòa gần như là điều có thể đoán trước.

Mấy năm trước, đám bạn già đã hay mang chuyện này ra đùa cợt. Họ nói chờ ông cụ Lê có tuổi rồi giao lại quyền lực, sớm muộn gì cũng sẽ rơi vào cảnh cô độc, ngày nào cũng bị con trai chọc cho tức chết mấy bận. Quả nhiên không sai chút nào.

Thậm chí còn chưa kịp tự tay giao quyền thì vị trí đã bị con trai chủ động đoạt mất. Ông cụ Lê đành sớm trải qua những ngày ngồi xe lăn, tức đến dậm chân mà chẳng làm được gì.

Chuyện ấy bị đám người già truyền tai nhau thành trò cười.

Ông cụ Lê tử vốn là người sĩ diện. Trước kia vì không có người thừa kế nên cảm thấy mình đoạn tử tuyệt tôn, mất mặt với thiên hạ, đã rất lâu không chủ động mời ai tụ họp.

Nhưng năm nay thì khác hẳn. Một ngày nọ, ông ta đột nhiên gọi hết bạn cũ ra tụ tập, mặc kệ người khác có tiện hay không, còn mỹ miều lấy cớ nhớ bạn xưa, trân trọng từng ngày còn sống trên đời. Ai tin cho nổi!

Ngồi trên bàn tiệc, ông Vương thầm nghĩ: ai mà chẳng biết, ông ta chỉ muốn khoe khoang cuộc sống hiện tại. Không chỉ nhận lại được một đứa cháu trai lớn, còn có thêm cháu trai nhỏ; ngay cả mối quan hệ lạnh nhạt với con trai cũng dần dần được hàn gắn.

Nói ra cũng kỳ lạ. Năm ngoái, ông cụ Lê từng gọi điện cho ông, nói con trai mình tìm cho ông một vợ nam. Dù không nói thẳng là phản đối, nhưng trong lời lẽ vẫn đầy những phê bình kín đáo về xuất thân và tướng mạo của người ấy.

Không ngờ sau khi người vợ nam bị ông cụ Lê hình dung là hiền như thỏ con ấy xuất hiện thì bầu không khí nhà họ Lê bỗng chốc trở nên khác hẳn. Không còn cãi vã, sinh hoạt cũng có thêm "hơi người".

Giờ mà ai dám nói con dâu ông ta không ra gì, ông cụ Lê lại cảm thấy người đó có ý đồ gì phía sau, chứ chẳng phải đơn thuần chê bai con dâu mình tầm thường.

Từ một "ông già góa bụa" biến thành như vậy, đương nhiên phải khoe một phen.

Ông Vương không có bản lĩnh gì nên chọn cách phối hợp.

Không ngờ bữa tiệc hôm đó, ngoài việc nhìn thấy gia đình ba người của Lê Ương trong lời đồn, còn gặp cả vị cháu trai lớn của ông cụ Lê.

Vị cháu trai ấy chính là Giang Mân Ngọc, một người đẹp xuất chúng, nổi danh trong giới trẻ.

Nổi tiếng không kém chính là mối quan hệ bất hòa giữa cậu ta và Lê Ương. Dù gặp ông cụ nhà mình nhưng cậu ta chưa bao giờ tỏ ra khách sáo.

Mọi người vốn tưởng sẽ được xem một màn sóng ngầm cuồn cuộn.

Kết quả lại chẳng có gì xảy ra.

Giang Mân Ngọc ngồi đối diện gia đình ba người của Lê Ương, nhìn Lê Ương ôm chặt đứa con trai nửa tuổi trong suốt bữa ăn, gần như không buông tay phút nào. Cả bữa cơm, cậu ta chỉ im lặng khác thường.

Ăn xong, ông Vương không nhịn được ghé sát ông cụ Lê, nói nhỏ:

"Ây da, tôi nhìn mà cũng thấy không đành. Biết là ông thương cháu nhỏ, nhưng cũng đâu nên hành hạ cháu lớn như vậy. Tim ai chẳng làm bằng thịt. Tôi còn nghe nói từ nhỏ thằng bé đã chẳng được hưởng chút tình thương của cha."

Ông cụ Lê đang ôm cháu nhỏ trêu đùa. Đến lúc tiệc gia đình kết thúc, Lê Ương và Nhiễm Phàm như thường lệ ra ngoài tản bộ hóng gió, để lại không gian riêng cho ông với cháu. Nghe vậy ông cụ Lê quay đầu trừng mắt:

"Liên quan gì đến tôi? Là tự nó muốn đến."

"…… Tự nó đến?"

"Không phải sao?"

"Chẳng lẽ không phải lần đầu nó đến?"

"Hễ Lê Ương đưa gia đình đến là nó đến theo!"

"Cái này…"

Ông Vương vẫn chưa hiểu ra sao thì Giang Mân Ngọc đã rửa tay xong, quay lại phòng ăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!