24:
Đó là một ngày đầu đông đầy nắng.
Không khí tuy lạnh, nhưng ánh mặt trời lại ấm áp, rực rỡ. Từ mái vòm cao chiếu xuống, ánh sáng lan tỏa khắp căn nhà, sáng trưng một khoảng.
Cả sảnh rộng mấy trăm mét được vây tròn bởi vô số hoa tươi màu phấn trắng mềm mại, tỏa ra một cảm giác lãng mạn và thiêng liêng không gì sánh được.
Số hoa này đều được vận chuyển bằng đường hàng không từ các trung tâm hoa tươi trên khắp thế giới, đã được đặt trước từ rất lâu. Để tạo nên khung cảnh hoành tráng hôm nay, chi phí tiêu tốn không dưới bảy, tám chục triệu.
Một người đàn ông trung niên ăn mặc nhã nhặn vừa xem xét bố trí vừa nhấp rượu, tai lắng nghe hai vị phu nhân bên cạnh đang rôm rả buôn chuyện.
Không trách các bà ấy ở yến tiệc nhà họ Lê lại bàn chuyện chủ nhà hăng say đến vậy. Gần một năm nay, nhà họ Lê quá nhiều biến động.
Đầu tiên là Lê Ương tìm lại được đứa con trai ruột thất lạc nhiều năm. Sau đó là cây vạn tuế nở hoa, Lê Ương có đối tượng mới, còn có cả đứa trẻ mới sinh.
Tìm hiểu kỹ hơn mới biết, đối tượng ấy lại là đàn ông, hơn nữa còn tự mình mang thai.
Chuyện này đúng là quá chấn động.
Nhưng ai ngờ đó mới chỉ là bắt đầu.
Từ mấy tháng trước, đứa con trai ruột từng thất lạc kia không biết có phải bất mãn vì Lê Ương thiên vị bạn đời mới và đứa con mới hay không, sự nghiệp thì không lo, cứ thỉnh thoảng lại chạy tới nhà họ Lê gây chuyện.
Lê Ương cũng không phải người dễ chịu. Hắn nói không cho con trai lớn vào nhà là tuyệt đối không cho, còn thuê mấy vệ sĩ canh giữ. Hễ thấy người là bắt.
Bắt được cũng không đánh không mắng, chỉ lái xe chở đi mấy trăm cây số, ném vào vùng hoang dã, rồi để con trai lớn tự đi bộ mấy chục cây số tìm xe về.
Đến ngày vợ nam của Lê Ương sinh con thì đứa con trai lớn ấy cũng tới.
Theo lời người trong cuộc, nghe nói khi vợ nam sinh cho Lê Ương một cậu con trai, Lê Ương còn chưa kịp phản ứng thì con trai lớn đã ngồi xổm bên cạnh khóc trước. Hai người còn cãi nhau ngay tại chỗ, chẳng ai nể mặt ai, cũng chẳng buồn giả vờ hòa nhã.
"Càng làm vậy càng khiến Lê Ương chán ghét thôi, không biết thằng con lớn ấy nghĩ gì nữa."
"Người ta có tiền, có tài, có ngoại hình, cô để ý cậu ta nghĩ gì làm gì? Chẳng phải Lê Ương hồi trẻ cũng hoang đường như vậy sao. Dù sao chúng ta xem náo nhiệt là được."
"Ôi, hôm nay Giang Mân Ngọc có tới không nhỉ? Liệu có gặp được không? Mọi người đều nói cậu ta là đàn ông mà đẹp như hoa."
Chắc là sẽ tới, nhưng nếu nghĩ có thể nhìn thấy thì coi thường Lê Ương quá rồi. Hôm nay là hôn lễ của ông ta, xong xuôi còn là tiệc đầy tháng con út. Trường hợp quan trọng thế này thì không thể để xảy ra bất kỳ sai sót nào.
Người đàn ông trung niên đang nghĩ ngợi thì nghe hai vị phu nhân gọi mình.
"Ông Vương, sao ông nghe mà không nói gì thế? Đừng làm bộ nữa, kể cho bọn tôi nghe xem, vợ nam của Lê Ương trông thế nào?"
Người họ Vương lập tức cười, nghiêng người lại gần, làm ra vẻ miễn cưỡng tham gia câu chuyện.
"Ảnh cưới chẳng treo ở tiền sảnh kia à? Không thì nhìn bàn kia kìa, thấy ông anh đó không? Đó là cô dâu, à không, là bố của Nhiễm Phàm. Còn người phụ nữ mặc sườn xám bên cạnh là mẹ cậu ấy…"
Bên ngoài tán chuyện rôm rả, bên trong vệ sĩ đã bắt đầu bận rộn.
Đúng như Lê Ương đã dặn từ trước, hễ thấy Giang Mân Ngọc đến thì lập tức đưa vào phòng chờ. Gần đến giờ làm lễ, Giang Mân Ngọc xuất hiện. Nhưng dường như mục đích của cậu ta chỉ là gặp Lê Ương, không xung đột với vệ sĩ nên giúp bọn họ bớt được không ít việc.
Hai cha con gặp nhau trong phòng khách.
Nhạc nhẹ được chọn cho hôn lễ vang lên, du dương như mộng.
Hai người bọn họ có không ít cơ hội gặp mặt, ban đầu Giang Mân Ngọc nhìn Lê Ương như kẻ thù không đội trời chung, dần dần, cơn phẫn nộ không còn bộc lộ quá rõ ràng.
Nhưng Lê Ương biết, hôm nay Giang Mân Ngọc nhất định sẽ bùng nổ. Bởi ngày này rất đặc biệt, là chút ánh sáng hy vọng giả tạo cuối cùng mà cậu ta còn có thể níu giữ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!