21:
Ký ức như thủy triều ập tới, nước lũ cuồn cuộn, con đê trong lòng vỡ toạc.
Giang Mân Ngọc rời khỏi bệnh viện trong ánh mắt kinh ngạc của nhân viên cửa hàng thú cưng, cả người như kẻ mất hồn.
Cậu ta vốn là người cực kỳ nhạy cảm với ánh nhìn của người khác, vậy mà lúc này lại chẳng còn sức để bận tâm. Chỉ cảm thấy máu trong người lạnh buốt, cái lạnh ấy khiến cậu ta sợ hãi, như thể thân thể đã mất kiểm soát, đang rơi thẳng xuống một vực sâu vô tận không thấy đáy.
Cậu ta cũng muốn nói với nhân viên cửa hàng rằng mình là bạn trai của Nhiễm Phàm.
Nhưng e rằng chẳng ai tin. Thứ câuu ta nhận được chỉ có ánh mắt hoài nghi, mà cậu ta thì ngay cả một tấm ảnh chụp chung cũng không lấy ra nổi để làm bằng chứng.
Cậu ta chưa từng cùng Nhiễm Phàm đến nơi anh làm việc. Những dấu vết từng ghi lại hình ảnh hai người yêu nhau, cũng đều bị chính cậu ta dùng cớ không muốn nhìn thấy mà xóa sạch.
Trước đó còn kiêu ngạo, cố chấp không chịu chủ động liên lạc với Nhiễm Phàm. Đến giờ phút này, Giang Mân Ngọc rốt cuộc không thể kìm nén thêm được nữa.
Cổ họng khô khốc, cậu ta gửi cho Nhiễm Phàm một tin nhắn, không có hồi âm.
Gọi vào số điện thoại của Nhiễm Phàm, tiếng "tút tút" vang lên hai lần, rồi một giọng phụ nữ xa lạ bắt máy:
"A lô, anh tìm ai?"
Trong đầu Giang Mân Ngọc nổ vang:
"Đây không phải số của Nhiễm Phàm sao?"
Người phụ nữ khó chịu đáp:
"Nhiễm gì cơ? Anh gọi nhầm rồi. Đây là số mới tôi vừa làm."
Điện thoại bị cúp, tất cả lại chìm vào im lặng.
Trái tim Giang Mân Ngọc cũng rơi vào tĩnh lặng, như trời đất sụp đổ, chỉ còn phế tích ngổn ngang.
Nhà đã bán, việc đã nghỉ, ngay cả phương thức liên lạc cũng bị vứt bỏ, điều đó có nghĩa là gì?
Nhiễm Phàm đã rời đi rồi sao?
Từ bỏ tất cả ở thành phố S, bao gồm cả cậu ta một cách triệt để?
Anh không cần cậu ta nữa sao?
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên thì lý trí của Giang Mân Ngọc đã bị nuốt chửng hoàn toàn. Nỗi hoảng sợ vô biên như hóa thành những cơn run rẩy hữu hình, quấn chặt lấy cậu ta, ép cậu ta đến bờ vực phát điên.
Cậu ta thực sự sắp phát điên rồi, chỉ hận không thể lập tức tìm được Nhiễm Phàm, biết anh đang ở đâu.
Cậu ta muốn gặp anh.
Nhưng cậu ta đã không biết phải tìm thế nào, cũng không biết làm sao mới có thể liên lạc được với Nhiễm Phàm.
Trước kia, chính Giang Mân Ngọc vì bực bội không muốn nhận tin nhắn của Nhiễm Phàm mà lạnh lùng cắt đứt con đường liên lạc giữa hai người.
Còn bây giờ, khi cậu ta muốn đi tìm anh, Nhiễm Phàm lại dùng một cách còn dứt khoát hơn để đáp lại cậu ta.
Anh đi rồi.
Lặng lẽ, không một tiếng động mà rời khỏi cuộc sống của Giang Mân Ngọc, biến mất khỏi thế giới của cậu ta vào lúc cậu ta không hề hay biết.
Đêm đó, mãi đến khuya, Giang Mân Ngọc mới về nhà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!