Chương 2: (Vô Đề)

2:

Cánh cửa đóng chặt ngăn cách trong ngoài, rõ ràng là không muốn nói chuyện.

Tính tình Giang Mân Ngọc không tốt, nhưng kiểu không bùng nổ mà tự mình buồn bực thế này lại rất hiếm.

Trong lòng Nhiễm Phàm xuất hiện dự cảm chẳng lành. Anh lặng lẽ nhặt quần áo, sắp xếp lại đồ đạc, chạm tay vào ba lô, lấy ra một xấp hồ sơ được đóng ngay ngắn.

Mở kẹp, trang bìa ghi rõ: 《Báo cáo giám định quan hệ huyết thống DNA》. Lật đến trang mấu chốt, dòng chữ hiện ra rõ ràng:

[Mẫu A và mẫu B có quan hệ huyết thống cha – con, xác nhận là cha ruột.]

Vài ngày trước, một người đàn ông trung niên trông rất thành đạt đã tìm đến, mang theo tin tức: cha của Giang Mân Ngọc không hề mất sớm, mà là gia chủ của một hào môn danh giá, nay muốn nhận lại con.

Người kia nói mình làm việc cho đối phương, mang theo kết quả xét nghiệm DNA cùng đầy đủ tư liệu chứng minh.

Tất nhiên Giang Mân Ngọc không dễ tin rồi, hai bên đối chứng nhiều lần, cuối cùng quyết định tự mình mang mẫu đi kiểm chứng.

Đó chính là kết luận trước mắt.

Quan hệ huyết thống là thật ư?

Nhưng nếu đối phương gia thế lớn như vậy, vì sao lại để Giang Mân Ngọc lớn lên trong cảnh túng quẫn cùng người mẹ điên dại kia?

Nhiễm Phàm nhìn cánh cửa phòng ngủ khép chặt, nghĩ đến con đường gian nan Giang Mân Ngọc đã đi qua, trong lòng càng thêm lo lắng.

Do dự một lúc, anh vẫn không quấy rầy. Thu dọn thức ăn trên bàn, cho vào tủ lạnh rồi về phòng phụ nằm xuống.

Cả đêm không sao ngủ được.

Trời vừa tờ mờ sáng, Nhiễm Phàm đã dậy nấu cháo cá lát – món Giang Mân Ngọc thích nhất.

Tay nghề anh tốt, hương thơm lan khắp phòng, hơi nước bốc nhẹ. Sắp xong thì Giang Mân Ngọc bước ra, vẫn mặc nguyên quần áo hôm qua, lặng lẽ ngồi xuống ghế đối diện.

"Em không rửa mặt à?" Nhiễm Phàm mỉm cười, "Còn chút nữa là xong, đi một lát rồi ra là vừa."

Giang Mân Ngọc không nhúc nhích. Ánh nắng chiếu lên người cậu ta, làn da trắng ngọc như phát sáng. Đột nhiên cậu ta mở lời: "Em có chuyện muốn nói với anh."

Nhiễm Phàm kiên nhẫn đáp: "Chuyện gì?"

"Chúng ta chia tay đi."

Nhiễm Phàm khuấy cháo, vẫn cười: "Chia tay, tại sao? Đột ngột quá, có lý do gì không?"

Giang Mân Ngọc: "Chỉ là muốn chia tay thôi. Không còn muốn tiếp tục ở bên anh nữa."

Nhiễm Phàm: "Nhưng chúng ta đã hẹn bên nhau cả đời, từng móc tay thề sẽ không bao giờ rời xa."

Giang Mân Ngọc nhíu mày. Một thoáng áy náy như viên đá rơi xuống mặt nước, gợn sóng rồi nhanh chóng tan biến.

"Tôi biết. Là tôi thất hứa. Anh muốn đánh, muốn mắng, muốn phá tan cái nhà này cũng được. Nhưng tôi muốn kết thúc mối quan hệ này."

Nụ cười trên mặt Nhiễm Phàm tắt hẳn. Không có biểu cảm gì khác cả, trông anh như vừa mờ mịt vừa sững sờ.

Bỗng dưng tiếng chuông điện thoại vang lên phá tan bầu không khí yên lặng, Nhiễm Phàm cầm lấy điện thoại theo bản năng.

Nhưng tin nhắn không phải của anh, mà là của Giang Mân Ngọc.

Màn hình hiện lên một cái tên tiếng Anh bắt đầu bằng chữ K. Giang Mân Ngọc liếc nhìn, tắt tiếng rồi úp điện thoại xuống bàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!