19:
Giang Mân Ngọc bị fan cuồng đuổi theo xe phải nhập viện.
Lúc ấy fans đã báo cảnh sát rồi, nhưng Giang Mân Ngọc vẫn bị gãy xương cẳng chân, phải nhập viện bó bột. Bác sĩ nói phải khoảng mười tuần mới tháo bột được, trong thời gian dưỡng thương cần tĩnh dưỡng nghiêm ngặt, mà kể cả sau khi tháo bột cũng không thể vận động như trước. Toàn bộ lịch trình công việc trong ba tháng tới của Giang Mân Ngọc đều buộc phải hủy bỏ.
Gặp phải chuyện xui xẻo như vậy, dù là người tính tình hiền lành cũng khó mà giữ được tâm trạng tốt, huống chi là Giang Mân Ngọc vốn nổi tiếng nóng nảy.
Vừa xảy ra chuyện đã nổi trận lôi đình, vào tới phòng bệnh lại tiếp tục phát hỏa.
Người đại diện đứng một bên cúi đầu cười trừ, trên vai gánh đủ loại áp lực từ nhà đầu tư, nhãn hàng quảng cáo đến các dự án điện ảnh, truyền hình và show tổng hợp, nửa câu phản bác cũng không dám nói.
Người đại diện này dẫn dắt cả nhóm nam mà Giang Mân Ngọc đang hoạt động. Ngay từ đầu đã cảm thấy tính tình Giang Mân Ngọc quá bướng bỉnh, khó quản, nhưng lại vì gương mặt xuất chúng của cậu ta mà không ngừng đẩy cậu ta vào các bữa tiệc xã giao. Sau khi Giang Mân Ngọc được nhà họ Lê nhận về thì cố ý giữ hắn ta lại, hễ có bực bội liền trút cả lên người hắn ta.
Đúng lúc tức giận đến bốc hỏa thì Lê Ương đẩy cửa bước vào.
Chỉ cần một ánh mắt của hắn, người đại diện đã vội vàng chuồn ra ngoài, thậm chí không dám nhìn xem sắc mặt Giang Mân Ngọc ra sao. Giang Mân Ngọc tức đến bật cười lạnh, ngước mắt nhìn Lê Ương:
"Ông tới đây làm gì?"
Lê Ương nhìn cậu:
"Cậu gặp tai nạn giao thông."
Giang Mân Ngọc:
"Nghe như thể ông thật sự quan tâm vậy."
Lê Ương đáp:
"Chúng ta là cha con."
Hai câu trần thuật, hai câu vô nghĩa. Trong lòng Giang Mân Ngọc bốc lên một ngọn lửa, vừa thấy Lê Ương là cháy rực:
"Quan hệ cha con của chúng ta tốt đến mức tôi gặp tai nạn cũng đáng để ông đích thân tới thăm sao?"
Lê Ương không tiếp lời, gọi bác sĩ bên ngoài vào trao đổi vài câu.
Xong xuôi, hắn quay sang Giang Mân Ngọc:
"Phòng bệnh này không đủ riêng tư, lát nữa sẽ chuyển sang phòng VVIP. Tin tai nạn đã lan ra trên mạng, chuyện thất thoát tài nguyên trong thời gian dưỡng bệnh không cần lo, dư luận đã có người khống chế, tài nguyên sau này sẽ chỉ tốt hơn."
"Trước mắt cứ yên tâm nằm viện, vài ngày nữa xuất viện về nhà, sẽ có hộ lý và chuyên gia dinh dưỡng tốt nhất đến tận nơi chăm sóc."
"Nghỉ ngơi đi, tôi về đây. Ngày cậu xuất viện, tôi sẽ lại tới thăm."
Người đàn ông cao lớn đứng bên giường, từ trên cao nhìn xuống, giống như một ngọn núi.
Với Giang Mân Ngọc mà nói thì hắn thực sự là một ngọn núi, hắn cho cậu ta một chỗ nương thân, nhưng dù đứng xa hay đứng gần thì vẫn không thể nhìn rõ khuôn mặt ấy.
Tâm trạng Giang Mân Ngọc nghẹn lại. Nhìn Lê Ương đi tới cửa, ngay lúc sắp ra ngoài, hắn bỗng quay người lại.
Lê Ương: "Có một chuyện muốn nói với cậu. Tôi đang có người yêu, em ấy mang thai con của tôi. Sắp tới tôi sẽ công bố tin này với mọi người. Vài tháng nữa, cậu sẽ có thêm một đứa em trai hoặc em gái."
Giang Mân Ngọc sững sờ. Ngay sau đó, trên mặt cậu ta lần lượt hiện lên đủ loại cảm xúc, kinh ngạc, chua xót, đau đớn.
Cuối cùng, cậu ta dựng lên lớp gai sắc nhọn quen thuộc, bình tĩnh mà mỉa mai:
"Trước đây còn gửi tin nhắn dạy dỗ tôi, hóa ra chính ông cũng chẳng khác gì. Bọn họ đều nói ông giữ mình trong sạch, giữ mình trong sạch mà lại để một người tình giấu ở đâu đó mang thai sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!