18:
Người bạn họ Vương là bạn cũ nhiều năm của Lê Ương. Hai người quen nhau từ thuở còn mặc quần thủng đũng, trước đó không lâu chính ông ta còn trêu chọc Lê Ương chỉ theo đuổi tình yêu.
Khi nhìn thấy Nhiễm Phàm, nói thật là ông ta sững người.
Trước khi nhận được lời mời của Lê Ương, ông ta đã có linh cảm rằng gần đây bên cạnh Lê Ương có gì đó.
Vì sao ư? Một người sắp bước sang tuổi bốn mươi, bình thường chỉ chạy bộ cho khỏe như Lê Ương lại lén tập tạ trong phòng gym, còn thuê mấy huấn luyện viên riêng để chỉnh dáng giữ vóc dáng. Ai nhìn cũng thấy có vấn đề.
Có thể khiến cây cổ thụ già cỗi như Lê Ương nở hoa là người như thế nào? Bạn bè nghĩ thầm, nếu không có dung mạo khí chất đỉnh cao thì ít nhất cũng phải là siêu mẫu hay minh tinh gì đó chứ?
Kết quả lại là Nhiễm Phàm, rau cải canh suông giản dị, muốn không trợn mắt cũng khó.
Phản ứng đầu tiên của ông ta là có phải Lê Ương đang đùa không. Dù giờ đã trầm ổn, nhưng hồi trẻ Lê Ương cũng từng là gây chuyện không ít. Thế nhưng vừa nhìn ánh mắt Lê Ương dành cho Nhiễm Phàm, những lời đó tự động bị nuốt ngược trở lại.
Trong xương cốt, Lê Ương là người có phần lạnh lùng, khó gần.
Làm bạn bè lâu năm với hân hắn và lớn lên cùng nhau, khi còn trẻ nghe người khác nói Lê Ương bạc tình, ông ta chỉ thấy họ nói nhảm. Nhưng theo tuổi tác tăng dần, mỗi lần đứng trước Lê Ương lại vô thức nghẹn lời, trong lòng sinh ra e dè, ông cũng dần hiểu ra.
Lê Ương quả thật là người lạnh nhạt. Không phải không có tình cảm, nhưng nó lại hiếm hoi và keo kiệt.
Có thể phân cho số ít người bên cạnh đã là không tệ. Chứ nói gì đến việc nhìn một người bằng ánh mắt yêu thương sâu sắc đến vậy. Dù có muốn giả vờ thì e rằng Lê Ương cũng giả không nổi.
Vị Nhiễm Phàm này hẳn là có chỗ hơn người.
Người bạn bị chấn động mạnh. Thậm chí khi nghe Lê Ương giới thiệu Nhiễm Phàm đang mang thai và hắn sắp làm cha, phải mất một lúc lâu ông ta mới hiểu được. Sau đó… càng thêm chấn động. Nam, mang thai?
Trong lòng kinh hãi, ông ta lén liếc về phía ông cụ ngồi xe lăn, vừa lo lắng vừa thấp thỏm chờ diễn biến tiếp theo. Đến giờ ông vẫn nhớ như in cảnh mấy năm trước, ông cụ dùng gậy đánh người, bị Lê Ương giật lấy gậy rồi ném xa năm sáu mét, làm ông cụ tức đến trợn trắng mắt.
Không ngờ lần này, ngực ông cụ phập phồng lên xuống một lúc, cuối cùng không nói gì về chuyện "vợ nam mang thai" của Lê Ương mà cứ thế ngồi xuống.
Mấy người ăn một bữa tối vô cùng yên tĩnh.
Trong bữa ăn, Nhiễm Phàm trông có chút không tự nhiên. Lê Ương lại mỉm cười trêu anh:
"Có phải trông giống ba ông già họp hành lắm không?"
Ăn xong thì ông cụ rời đi.
Lê Ương nói với Nhiễm Phàm còn đang mơ hồ:
"Bất ngờ chứ? Không ngờ ông ấy lại phản ứng như vậy đúng không?"
Nhiễm Phàm nghĩ nghĩ, gật đầu.
Lê Ương nói:
"Tôi đã đoán trước rồi."
"Với ông ấy, chỉ có lợi ích thực tế là quan trọng nhất. Thật ra ông ấy chưa bao giờ để tâm tôi thích đàn ông hay phụ nữ, ông ấy chỉ muốn có hậu duệ. Giờ em đang mang thai thì tất nhiên ông ấy chẳng nói gì nữa."
Nhiễm Phàm nhìn Lê Ương, ngẩn người không nói gì.
Ngay lúc này, gương mặt anh bỗng được chạm nhẹ.
Lê Ương nói:
"Giang Mân Ngọc và tôi không thân vì chưa từng sống chung. Tôi và ba tôi ngày nào cũng sống cùng nhau nhưng cũng chẳng thân hơn bao nhiêu. Tôi không hận ông ấy, cũng không yêu ông ấy. Ông ấy không yêu tôi, cũng chẳng hận tôi. Đều không phải quan hệ bình thường."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!