Chương 17: Em đúng là một người rất giỏi

17: 

Ăn xong bữa này, Nhiễm Phàm cũng chẳng dọn dẹp gì nhiều mà đi ngủ trưa luôn.

Lúc ấy nắng đang gắt, chói đến mức làm người ta hơi nhức mắt. Nhiễm Phàm kéo kín tấm rèm nhung dày, nằm trên chiếc gối mềm, hít hà mùi hương dễ chịu của ánh nắng còn vương lại.

Vừa nhắm mắt chưa bao lâu thì Lê Ương đã tới.

Giống hệt buổi sáng hôm đó sau đêm đầu tiên, hai người đều ngầm hiểu mà không nói ra. Một người chen lên giường, người kia dịch sang bên, cùng nhau chìm vào giấc ngủ.

Không biết đã ngủ bao lâu, khi tỉnh lại, Nhiễm Phàm vẫn giữ nguyên tư thế trước lúc ngủ, lưng tựa vào trước ngực Lê Ương, cả người nằm gọn trong vòng tay hắn.

Anh ngẩn người một lúc, rồi xoay người quay đầu lại. Lê Ương đang nhìn anh, cũng đã tỉnh.

"Ngài Lê, em* muốn giữ lại đứa bé này." Nhiễm Phàm mở miệng.

*Đổi xưng hô nhe mọi người

Đây là lần đầu tiên kể từ khi xác nhận mang thai, hai người chính thức nói về chuyện này.

Lê Ương hỏi:

"Em đã nghĩ kỹ chưa?"

"Rồi." Không có lý do gì đặc biệt, chỉ là anh muốn sinh nó ra.

"Được." Lê Ương đáp, rồi nói tiếp: "Sau khi về nước, chúng ta sẽ cùng chuyển đến biệt thự ven biển sống. Hai người lập gia đình, cùng nhau nuôi dưỡng đứa trẻ này."

Nhiễm Phàm khựng lại rất ngắn, như thể cũng chẳng hề dừng, khẽ nói: "Được." Rất nhẹ.

Trong căn phòng nhỏ nơi đất khách quê người, tiếng điều hòa vang lên đều đều như gió.

Lê Ương hơi cau mày, không phải tức giận, mà là một biểu cảm rất khó diễn tả, lông mày nhíu về phía trước nhưng đuôi mắt lại trầm xuống.

Hắn nói: "Nhiễm Phàm, em đúng là một người rất giỏi."

Lê Ương chưa từng nghi ngờ rằng rồi sẽ có một ngày Nhiễm Phàm bị lay động.

Bởi vì hắn sinh ra đã là một kẻ theo đuổi tuyệt hảo. Những việc hắn muốn làm rồi cũng đều làm được. Nước chảy đá mòn, từng chút từng chút tính toán, hắn tin mình nhất định có thể chạm tới trái tim Nhiễm Phàm.

Chỉ là không ngờ lại nhanh đến vậy.

Nhanh như thế là vì hắn giỏi sao?

Không phải. Là vì Nhiễm Phàm. Dù trái tim từng vỡ nát, anh vẫn có thể gom đủ dũng khí để trao ra chân tình, để yêu thêm một lần nữa.

Anh không sợ sao? Lê Ương từng có một kết cục tử tế hơn Nhiễm Phàm rất nhiều, vậy mà vẫn vì nỗi sợ thất vọng mà chần chừ hơn mười năm.

Lê Ương đưa tay, kéo Nhiễm Phàm lại gần thêm chút nữa, mơ hồ nghe anh hỏi:

"Thưa ngài, tôi thật sự giỏi sao?"

"Giỏi."

"Vậy em có thể nhận được một chút phần thưởng không?"

"Em muốn gì?"

"Em muốn…" 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!