16:
Mèo mướp là một chú mèo từng phiêu bạt nhiều nơi nên đi đâu cũng thích nghi rất nhanh.
Vốn tưởng tìm hiểu căn biệt thự ven biển rộng rãi kia đã đủ rồi, ai ngờ vừa chuyển đến nhà Nhiễm Phàm, chưa kịp ấm chỗ thì nhóc đã chạy nhảy khắp nơi.
Ngày hôm sau Nhiễm Phàm về nhà, chưa được bao lâu thì hơn nửa số môi giới mà anh từng liên hệ đã tìm tới tận nơi, đo đạc, chụp ảnh, xác nhận tình trạng khoản vay, bổ sung thông tin nhà đất.
Theo lẽ thường, mua bán nhà cửa là một quá trình rất rườm rà, cho dù có giảm giá cũng còn phải chờ duyên. Thế nhưng tối hôm đó, môi giới đã gọi điện cho anh, nói có người muốn mua nhà, có thể lập tức ký hợp đồng, ngày hôm sau làm thủ tục sang tên luôn.
Cúp máy, Nhiễm Phàm ngẩn người một lúc, rồi mở danh bạ tìm số của Lê Ương.
Gõ mấy dòng tin rồi lại xóa đi. Cuối cùng anh vẫn gọi điện.
Chuông mới reo một tiếng đã được bắt máy, giọng Lê Ương không hề ngạc nhiên:
"Alô."
Nhiễm Phàm hỏi: "Ngài Lê, là ngài muốn mua căn nhà của tôi sao?"
Lê Ương đáp:
"Không phải tôi."
Đầu óc Nhiễm Phàm chững lại, cảm thấy ngoài dự đoán.
Lê Ương nói tiếp: "Tôi thấy căn nhà không tệ nên giới thiệu cho một người quen. Anh ta đang cần."
Nguồn gốc cũng không khác biệt mấy, Nhiễm Phàm im lặng.
Lê Ương hỏi: "Em không nỡ à?"
"Chỉ cần em không nỡ, lúc nào cũng có thể đổi ý."
Không biết trong câu nói ấy có ẩn ý gì về sự thúc ép mạnh mẽ của Lê Ương hay không, buộc anh phải đưa ra quyết định.
Cuối cùng, Nhiễm Phàm vẫn gặp người mua cùng môi giới, trong một buổi tối yên ả, bình thường như bao ngày khác, anh ký hợp đồng bán nhà.
Khoảnh khắc đặt bút ký tên, anh không diễn tả được tâm trạng của mình.
Có buồn bã, nhưng lại không còn là thứ đau đớn đến mức nhấn chìm trái tim như trước kia.
Anh ngồi lặng trong phòng nửa đêm, sáng hôm sau làm thủ tục sang tên.
Chủ nhà mới rất tán thưởng gu thẩm mỹ của Giang Mân Ngọc, sẵn sàng trả thêm tiền để giữ lại toàn bộ nội thất. Nhiễm Phàm chỉ mang theo đồ dùng cá nhân của mình, chú mèo mướp béo, cùng những chậu hoa cỏ mà anh vẫn luôn chăm sóc cẩn thận.
Không còn nhà, cũng không còn khoản vay mua nhà, Nhiễm Phàm xem như đạt được tự do tài chính. Anh có thể tùy ý thuê một căn phòng nhỏ đủ cho mình sinh hoạt rồi dọn vào ở.
Đúng lúc này, Lê Ương xuất hiện, đề nghị Nhiễm Phàm tạm thời đừng tìm nhà ngay, đợi đi du lịch về rồi tính tiếp. Trong thời gian đó, toàn bộ đồ đạc có thể gửi ở chỗ hắn.
Lý do được đưa ra rất đầy đủ:
"Mèo thì em có thể mang theo đi chơi, hoa cỏ thì không mang đi được, dù sao cũng phải có người chăm sóc, không thể ngày nào cũng phiền hàng xóm. Nếu lo tôi chăm không tốt, em có thể nhắn tin dặn tôi bất cứ lúc nào, hoặc tôi thuê người chuyên nghiệp tới lo."
"Chỗ tôi rộng rãi, gửi thêm chút đồ cũng không ảnh hưởng gì. Em không cần nghĩ là mang ơn tôi. Việc làm em mang thai là tôi đã nợ em quá nhiều rồi."
Nhiễm Phàm không nỡ từ chối Giang Mân Ngọc, dần dần cũng nhận ra mình chẳng thể từ chối Lê Ương nên đành nghe theo.
Không chỉ vậy, vì nhà bán quá nhanh, anh còn ở lại biệt thự ven biển của Lê Ương mấy ngày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!