15:
Ăn cơm xong rồi nhưng vẫn chưa đi.
Lê Ương mời Nhiễm Phàm ra bờ biển đi dạo một chút, lý do là đã đến rồi mà không đi xem thì tiếc.
Nhiễm Phàm nghĩ không ra bất kỳ cách nào để từ chối, thế là đi cùng. Chỉ có hai người họ, không mang theo con mèo mướp to xác vừa rời khỏi thú y.
Trước khi ra ngoài, nghĩ đến trong nhà có không ít đồ nội thất bọc da cao cấp, Nhiễm Phàm vốn định nhốt mèo lại nhưng bị Lê Ương từ chối: "Đồ nội thất vốn là để dùng, để hao mòn. Cứ để nó chạy đi, cào mấy cái cũng chẳng hỏng được bao nhiêu."
"Ngài hơi coi thường mèo rồi."
"Vậy sao." Lê Ương nói, "Trước đây tôi chưa từng nuôi thú cưng."
"Ngài không thích chó mèo à?"
"Thích. Chỉ là nuôi không tốt, ngay cả hoa cỏ tôi trồng cũng toàn chết."
"Có thể là do chưa đủ kiến thức liên quan với cũng chưa chuẩn bị đầy đủ thôi. Chỉ cần chịu khó để tâm hơn một chút thì cũng không khó đâu."
Lê Ương vừa đi vừa mỉm cười, mở cánh cửa gỗ sơn trắng dẫn ra khu vườn.
"Vậy em có thể dạy tôi không?"
Hai người vừa nói chuyện, trước mắt đã rộng mở. Con đường nhỏ trải đầy cỏ hoa trong vườn, chỉ cần đi một đoạn ngắn là nối thẳng ra bờ biển.
Đêm qua vừa mưa một trận, hôm nay lại chẳng thấy mặt trời. Bầu trời xanh nhạt, mây mỏng chồng lớp. Sóng biển nối tiếp nhau, bãi cát vàng ẩm như dải lụa dài, trải miên man đến tận cuối tầm mắt. Gió biển thổi ào ào.
Như thể thổi bay hết thảy phiền não trên đời.
Không khí mang theo mùi biển, không nóng không lạnh, nhiệt độ vừa vặn đến mức dễ chịu nhất.
Nhiễm Phàm nhìn thấy người qua lại, có người tản bộ, có gia đình dắt theo trẻ con nhặt vỏ sò, đắp cát. Cách vài chục mét là một sân bóng lưới để lại dấu tích phơi nắng, hai bên mỗi bên mấy thiếu niên đang ồn ào chơi bóng chuyền bãi biển, xa hơn nữa còn có mô
-tô nước rít gió, tiếng reo hò vang lên.
Ánh mắt lại dịch sang, thấy mấy người cầm thiết bị chiếu sáng và máy quay chạy tới chạy lui, ở giữa là một đôi đang chụp ảnh cưới.
Trong tiếng đùa vui của nhiếp ảnh gia, hai người hôn nhau.
Đang nhìn, bên tai bỗng vang lên giọng nói.
"Muốn câu cá không?"
"Hả?" Nhiễm Phàm hơi ngơ ngác.
Lê Ương lặp lại: "Muốn câu cá không?"
Rồi nói thêm: "Xem biển một lúc cũng sẽ chán, đã đến rồi mà."
Nhiễm Phàm do dự: "Không phiền sao?"
"Không phiền." Quả nhiên là không phiền.
Trong nhà Lê Ương vốn có sẵn dụng cụ, chỉ cần gọi điện là có người mang đến.
Cũng không đến mức phô trương kiểu hô biến ra một chiếc du thuyền, mà chỉ đưa Nhiễm Phàm gia nhập một đoàn du lịch câu cá giải trí gần đó.
Hai người đều không phải kiểu ồn ào nhiều lời. Thực tế chứng minh, hoạt động câu cá hay chờ cá cắn câu rất giống với việc cùng nhau tản bộ, cực kỳ phù hợp với hai người lúc này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!