Chương 13: Em thật sự để ý chuyện tôi là cha ruột của Giang Mân Ngọc sao?

13: 

Câu nói người ấy không phải bạn trai tôi chưa được thốt ra.

Vì trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi ánh mắt chạm phải Lê Ương, Nhiễm Phàm chẳng còn tâm trí để ý đến đồng nghiệp mà vội vã chạy về phía Lê Ương.

Lê Ương dùng chiếc ô đen che lấy anh, chắn hết mưa gió cuồn cuộn bên ngoài. Hơi thở hắn lơ lửng bên thái dương Nhiễm Phàm, như một cái bóng tách biệt cả hai khỏi thế giới bên ngoài. Nhiễm Phàm ngước mắt lên, thoáng thấy chiếc cằm sắc gọn của Lê Ương.

Trong lòng anh âm thầm so sánh diện mạo của Lê Ương và Giang Mân Ngọc.

Đây là lần thứ ba anh mang họ ra đối chiếu. Lần đầu là khi nhìn thấy ảnh Lê Ương trong tư liệu lần thứ hai là cái mơ hồ mà lại rõ ràng đó.

Ba lần mà cảm giác gần như không khác. Anh đều nghĩ rằng so với người cha thì Giang Mân Ngọc giống người mẹ xinh đẹp như đào mận hơn, dung mạo rực rỡ, phồn hoa như gấm. 

Nhưng nếu nhìn kỹ thì cũng không thể nói là hoàn toàn tách khỏi khuôn mẫu ưu việt của cha ruột. 

Trên người cậu ta có một thứ khí chất cao quý xa hoa, có thể tìm thấy nguồn cội trên gương mặt Lê Ương.

Lặng lẽ thu lại ánh nhìn, Lê Ương mở cửa xe cho Nhiễm Phàm.

Đêm nay không thấy tài xế, xe cũng đổi sang một chiếc khác, trông đặc biệt kín đáo và trầm lặng.

Đưa Nhiễm Phàm ngồi vào ghế phụ xong, Lê Ương lên ghế lái, đưa cho anh một chiếc khăn lau và thêm tấm chăn lông.

"Cảm ơn." Nhiễm Phàm nhận lấy, luống cuống nói tiếp: "Xin lỗi, bên tôi tan muộn thế này."

"Xin lỗi tôi làm gì, là tôi nhất quyết đến đón em mà."

"Giờ chúng ta đi đâu? Đi gặp bác sĩ ngay sao? Có muộn quá không?" Nhiễm Phàm hỏi.

Lý do Lê Ương xuất hiện tối nay chính là đưa anh đi khám.

"Không muộn. Vốn dĩ lập riêng một đội y tế, trực 24 giờ vì em mà, mọi thứ đều lấy sự thuận tiện của em làm đầu, đó là tiêu chuẩn phục vụ."

"Đừng lo. Khám xong tôi sẽ đưa em về nhà. Nếu em không ngại thì ngủ lại cũng được, sáng mai tôi đưa em đi làm, không ảnh hưởng công việc."

"Không sao, ngày mai tôi không cần đi làm."

Nhiễm Phàm cúi đầu, giải thích thêm: "Hôm nay tôi đã xin nghỉ việc rồi."

Lê Ương không tỏ ra ngạc nhiên, mắt nhìn thẳng phía trước khi lái xe. Mưa làm mờ cảnh vật trước kính chắn gió, cần gạt quét qua một cái, tất cả lại trong veo như gương.

Nhiễm Phàm nói tiếp: "Tôi muốn ra ngoài đi dạo một chút."

"Đi đâu?"

"Chưa nghĩ ra."

Không khí chững lại trong giây lát. Nhiễm Phàm vội vàng cứng nhắc chữa cháy: "Không phải tôi muốn trốn đi."

Lê Ương bị chọc cười nhẹ, chỉ cười mà không nói.

Trong xe cứ thế yên tĩnh.

Muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Nhiễm Phàm vắt óc suy nghĩ, cố gắng lắm nhưng chẳng nghĩ ra được gì.

Đúng lúc này, tấm chăn lông trên đùi bị người đàn ông bên cạnh kéo lên, từ đầu gối phủ đến tận vai, mang theo một cảm giác ấm áp dịu dàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!