Chương 12: (Vô Đề)

12:

Hôm sau, Nhiễm Phàm vẫn đi làm như thường lệ.

Vừa bước vào cửa đã bị mấy đồng nghiệp vây kín, quan tâm nhìn chằm chằm anh.

"Đi khám rồi à? Kết quả sao rồi?"

Nhiễm Phàm cười với mọi người: "Không sao cả, mọi thứ đều ổn."

"Ung thư à? Hay tiểu đường? Kiểm tra tổng quát chưa? Chó cũng nhạy trong việc bệnh tật lắm, có bệnh thì dự phòng sớm, đừng kiêng kị gì vì nghề y."

"Thật sự không có chuyện gì mà.

Mọi người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, ai nấy đều mừng cho Nhiễm Phàm.

Mấy người làm việc ở bệnh viện thú cưng này đều là dân địa phương, nhìn khắp bệnh viện chỉ có mình Nhiễm Phàm là người nơi khác tới, bằng cấp lại còn thấp nhất.

Lúc mới vào làm, mọi người ít nhiều đều cố ý hoặc vô tình giữ khoảng cách với anh. Nhưng lâu dần, ai cũng thân với Nhiễm Phàm. Lý do thì nhiều không kể xiết, làm việc nghiêm túc có trách nhiệm, đối nhân xử thế chu đáo, nói chuyện với ai cũng kiên nhẫn.

Nếu không phải Nhiễm Phàm vừa vào làm chưa bao lâu đã come out thì e rằng đã có không ít người muốn mai mối cho anh rồi.

"Lo lắng hão một phen, coi như chuyện tốt."

Có đồng nghiệp còn làm mặt quỷ với Nhiễm Phàm: "Theo tôi thấy nhé, đại nạn không "chết" ắt có phúc về sau, biết đâu hôm nay lại song hỷ lâm môn thì sao."

Đến chạng vạng, lời nói đùa ấy quả nhiên ứng nghiệm. Viện trưởng gọi Nhiễm Phàm vào phòng khám nói chuyện, thông báo với anh chuyện chính thức được chuyển sang biên chế lâu dài.

Nhiễm Phàm mong chuyện này đã nhiều năm, vui mừng không tả nổi.

Viện trưởng cũng rất hài lòng với anh, cuộc trò chuyện diễn ra trong không khí vui vẻ, đôi bên đều thỏa mãn. Thế nhưng, chưa đầy nửa tiếng sau khi kết thúc, cửa phòng viện trưởng lại bị gõ lần nữa. Nhiễm Phàm quay lại, lần này là để xin từ chức.

Viện trưởng hoảng sợ, thấy anh không hề có ý đùa giỡn thì càng khó hiểu: "Rốt cuộc là sao vậy?"

Nhiễm Phàm nói: "Trước đây tôi luôn xem việc chuyển chính thức là mục tiêu. Đến khi đạt được rồi thì trong lòng bỗng chùng xuống. Thật ra tôi đã muốn ra ngoài đi một chuyến từ lâu rồi, có lẽ bây giờ chính là thời điểm thích hợp. Tôi muốn ra ngoài giải khuây."

"Vậy xin nghỉ phép là được rồi, đâu cần phải vừa mới thăng chức đã từ chức?"

Nhiễm Phàm lắc đầu: "Có vài chuyện nếu muốn nghĩ cho thông suốt, còn muốn ra ngoài nhìn ngắm phong cảnh thì đều cần thời gian. Tôi cũng không biết sẽ đi bao lâu, có thể một tháng, cũng có thể vài tháng."

"Trước giờ tôi chưa từng tùy hứng như vậy, lần này coi như buông thả bản thân một lần."

Viện trưởng không khuyên nổi, chỉ đành nói sẽ giữ lại chức vị cho anh, coi như góp một viên gạch cho sự tùy hứng hiếm hoi của Nhiễm Phàm.

Thật ra viện trưởng cũng thông cảm. Nghĩ thử mà xem, khi từng lầm tưởng bản thân có thể mắc bệnh nặng, suy nghĩ của con người thay đổi là chuyện rất dễ hiểu.

Tin tức nhanh chóng lan khắp bệnh viện.

Các đồng nghiệp vô cùng luyến tiếc, nhao nhao kéo Nhiễm Phàm lại, tan làm tối đó không ai vội về nhà, nhất quyết phải tụ tập ăn một bữa với anh.

Cả nhóm tìm một quán ăn nhỏ gần đó, vừa ăn vừa trò chuyện đến nửa đêm.

Trong bữa tiệc, có người mời rượu.

Nhiễm Phàm xua tay lắc đầu: "Dạo này tôi không uống rượu."

"Uống một chút cũng không được à? Mai không đi làm nữa rồi, thiếu gì mấy ngụm này?"

Giọng điệu Nhiễm Phàm mềm mỏng nhưng kiên quyết: "Tôi uống nước ngọt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!