Chương 11: Tôi hy vọng em có thể sinh đứa bé

11:

Suy đoán tâm tư người khác là một việc phiền phức.

Có người ghét nhất là phải đấu trí đấu tâm với người khác, cũng có người lại rất thích nhìn thấu lòng dạ đối phương. Lê Ương thuộc về vế sau, hơn nữa còn làm chuyện đó không biết mệt.

Từ khi còn rất nhỏ, hắn đã phát hiện mình có thiên phú đặc biệt, chỉ liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu ý đồ của người khác. Điều này khiến hắn trở nên lạc lõng giữa bạn bè đồng trang lứa, tâm tư sâu kín, khó hòa hợp. Nhưng cũng chính nhờ vậy mà sau khi trưởng thành hắn luôn thuận lợi trong vấn đề về quyền lực.

Thế nhưng, sau khi cắt ngang cuộc gọi của Nhiễm Phàm rồi vội vã chạy tới bệnh viện, Lê Ương vẫn không thể nghĩ thông suốt nguyên do phía sau chuyện này.

Mang theo nghi hoặc khó hiểu đó, Lê Ương gặp Nhiễm Phàm tại bệnh viện – người đã chờ hắn từ lâu, sắc mặt bình tĩnh nhưng trong mắt lại lộ ra vài phần trống rỗng đờ đẫn.

Nhiễm Phàm ngồi ở khu chờ khám phía nam quầy tư vấn y tế tầng một. Thấy hắn đến thì anh đứng dậy, trước khi nói gì đã đưa cho hắn một bản báo cáo.

Lê Ương mở ra xem, kết luận khám bệnh ghi rõ: thai sớm bốn tuần. Mang thai? Ai?

Tên bệnh nhân trên báo cáo viết Nhiễm Phàm, chính là tên của anh.

Tư duy của Lê Ương khựng lại trong chớp mắt. Sau khoảng năm, sáu giây im lặng, hắn nhanh chóng tiếp nhận sự thật này.

Hắn nhìn về phía Nhiễm Phàm, hỏi: "Chỗ nào không thoải mái? Có phản ứng nghén không? Sao lại đột nhiên nghĩ tới việc vào bệnh viện?"

Nhiễm Phàm không ngờ hắn lại tiếp nhận nhanh đến vậy nên thấy bất ngờ, sững người một chút: "Ngài tin chuyện này là thật sao?"

Lê Ương đáp: "Tôi không nghĩ ra lý do gì để cậu phải lừa tôi."

Nhiễm Phàm vẫn ngơ ngác: "Tôi cứ tưởng ít nhất ngài cũng sẽ đưa tôi đi kiểm tra lại ở chỗ khác."

"Kiểm tra thì chắc chắn phải kiểm tra, nhưng là để đảm bảo sức khỏe cho cậu. Chuyện nam giới mang thai rất hiếm, không có đội ngũ chuyên khoa đủ trình độ thì không thể đảm bảo an toàn tuyệt đối."

"……" Môi Nhiễm Phàm khẽ cử động, nhưng không nói ra lời.

Thấy anh như vậy, Lê Ương đặt tay lên vai Nhiễm Phàm, ra hiệu cho anh ngồi xuống, còn cố ý chạm nhẹ lên mặt anh một cái rồi lại thu tay về.

Hắn hỏi lại: "Sao lại đột nhiên tới bệnh viện? Bây giờ cậu có thấy khó chịu không?"

Thật ra cơ thể Nhiễm Phàm không có bất kỳ triệu chứng bệnh lý nào, mọi chuyện đều bắt nguồn từ một sự trùng hợp.

Hôm nay bệnh viện có đưa tới một con chó thí nghiệm từng làm việc trong cơ sở y tế. Con chó rất đáng yêu, hiền lành, thân thiện với tất cả mọi người, chỉ riêng với Nhiễm Phàm thì lại sủa dữ dội.

Sủa hai lần xong, sắc mặt chủ nhân con chó liền thay đổi, kéo Nhiễm Phàm sang một bên nói nhỏ. 

Người đó nhắc rằng con chó này có khứu giác cực kỳ nhạy bén, kinh nghiệm phong phú, có thể ngửi ra mùi bất thường trên cơ thể con người, ám chỉ rằng cơ thể Nhiễm Phàm rất có thể đang có vấn đề, nên tranh thủ đi kiểm tra sớm.

Lúc ấy, Nhiễm Phàm nghĩ tới ung thư.

Có lẽ vì dạo gần đây tinh thần liên tục gặp biến cố, tan làm xong, anh bình tĩnh tới bệnh viện một mình, không định liên lạc với bất kỳ ai, dù là người cha ở quê nhà hay Giang Mân Ngọc.

Sau khi làm xong một loạt kiểm tra sức khỏe, bác sĩ lại cho làm thêm siêu âm B. Vị bác sĩ khoa sản – người lẽ ra không nên tiếp nhận anh nhất – đã xuất hiện và nói với anh rằng anh rất khỏe mạnh. Và rằng anh mang thai.

Nhiễm Phàm khẽ đáp: "Tôi không sao cả."

Lê Ương cởi áo khoác choàng lên vai anh:

"Vậy đói không? Từ lúc tan làm tới giờ chắc cậu chưa ăn gì đúng không? Tôi gọi người mang chút đồ tới, cậu ăn lót dạ trước đi."

Rồi nói thêm: "Cậu chờ ở đây một lát, tôi đi nói chuyện với bác sĩ điều trị của cậu."

Bóng lưng Lê Ương rời đi, để lại trên người Nhiễm Phàm một sự ấm áp xa lạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!