Chương 10: (Vô Đề)

10:

Sau khi kết bạn được một tháng, Lê Ương vẫn chưa nhận được bất kỳ tin nhắn nào từ Nhiễm Phàm. Điều đó không nằm ngoài dự liệu của hắn.

Nhưng chính gia đình vốn dĩ yên ổn của hắn lại náo loạn đến long trời lở đất, hết chuyện này đến chuyện khác không dứt, khiến hắn cũng không ngờ tới.

Từ khi Lê Ương nắm quyền, cứ cách một thời gian ông cụ lại phải kiếm cớ làm ầm ĩ một trận. Hân đã quen nên cũng chẳng để trong lòng.

Lần này thì khác, ông cj làm loạn xong thì phát bệnh tim. Họ mời chuyên gia khắp thế giới, thuê máy bay riêng đưa từng người tới khám, rồi lại làm một ca phẫu thuật.

Về mặt sinh lý thì không sao, nhưng tinh thần lại chẳng ổn chút nào, ngày nào cũng tìm người trút giận.

Nguồn cơn gây chuyện lần này chính là Giang Mân Ngọc – đứa cháu đích tôn vừa mới nhận tổ quy tông không lâu.

Giang Mân Ngọc trở về nhà giữa chừng, không thân thiết với cha lẫn ông nội. Ông cụ ép cậu ta đổi họ Lê, Giang Mân Ngọc không chịu. Một nhà ba thế hệ ngồi ăn cùng nhau, chưa quá mười câu đã thấy dư thừa, mà hễ mở miệng là thể nào cũng sinh chuyện.

Những chuyện ấy suy cho cùng đều chỉ là việc nhỏ.

Vấn đề lớn nằm ở quan hệ tình cảm của Giang Mân Ngọc.

Ông cụ vốn chướng mắt mẹ ruột của Giang Mân Ngọc – học vấn không cao, đầu óc kém, nghiện rượu cờ bạc. Việc ông ta nhận Giang Mân Ngọc về, nói trắng ra chỉ là để có người nối dõi.

Khi tìm người, ông ta chỉ điều tra huyết thống và năng lực của Giang Mân Ngọc, lại không hề tra đến mối quan hệ tình cảm bị che giấu kia.

Cho đến gần đây, như thể bù đắp cho những thiếu hụt thời niên thiếu, Giang Mân Ngọc mang theo người tình tiêu xài phóng túng, tin tức tình ái dồn dập lan ra. Ông cụ vốn là người ghét nhất kẻ trái ý mình mời muộn màng phát hiện xu hướng tính dục của cậu ta.

Giang Mân Ngọc thích đàn ông.

Thậm chí còn không giống Lê Ương khi trẻ, hắn còn không phân biệt nam nữ, mà Giang Mân Ngọc chỉ thích nam.

Con trai duy nhất là đồng tính, cháu trai duy nhất cũng là đồng tính.

Vòng tới vòng lui, nhà họ Lê vẫn tuyệt hậu!

Đối với chuyện này, Lê Ương chỉ cảm thấy như một trò hề. Sau khi ông cụ phẫu thuật xong thì hắn cũng chẳng đi thăm mấy lần.

Một người bạn cũ nhiều năm nghe tin đến hỏi thăm, nhắc đến việc này thì vừa buồn cười vừa bất lực.

"Cách đây mấy năm tôi đã khuyên anh rồi, tranh thủ lúc còn trẻ thì tìm người sinh một đứa đi. Bây giờ kỹ thuật phát triển thế này, phụ nữ sẵn sàng sinh con cho anh nhiều như đá ngoài đường, chiều theo ý anh thì sao?"

"Đâu phải anh không có tiền nuôi con. Chẳng lẽ muốn chọc ông cụ tức chết thật à?"

Khi ấy Lê Ương trả lời: "Không muốn sinh con khi không có tình yêu."

Mười mấy năm trôi qua, câu trả lời vẫn y nguyên: "Nếu cha mẹ không yêu nhau, tôi không muốn sinh con."

Bạn bè trợn tròn mắt: "Cả giới ai cũng biết nhà anh coi trọng vật chất nhất, vậy mà anh lại một lòng theo đuổi tình yêu?"

Rồi lại thở dài: "Thật sự cứ vậy sao? Tuổi anh bây giờ sinh con cũng chưa muộn. Tôi nghe nói đứa con trai kia chẳng thân thiết gì với anh, nếu sau này giao cả gia nghiệp cho nó thì về già anh tính sao?"

"Không cần lo."

"Ai mà quản được anh? Ông cụ phát điên thành thế này chẳng phải cũng là công lao của anh sao?"

Tiễn bạn đi, Lê Ương lên xe rời khỏi nhà.

Tài xế không hỏi hắn đi đâu, chỉ lặng lẽ lái xe tới địa điểm đã quen thuộc gần đây.

Ngoài cửa sổ, xe cộ như nước chảy, người qua lại không ngừng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!