Ai cũng nói năm 2018 là năm hạnh phúc nhất của nhân loại, xã hội vui vẻ phồn thịnh, thế giới không tai ương hoạn nạn, nhưng Minh Hòa lại cho rằng chưa hẳn là thế.
Cánh cửa kính được kéo ra từ bên ngoài, mang theo luồng gió lạnh lẽo và tiếng chuông gió trong trẻo dưới mái hiên. Anh ngẩng đầu lên từ phía sau quầy, rồi lập tức hạ khóe môi xuống sau khi nhìn rõ người đến.
"Ê." Nghiêm Dương bất mãn: "Mày đối xử với khách hàng kiểu gì thế? Không hoan nghênh tao đến vậy à?"
"Chào mừng quý khách." Minh Hòa vẫn giữ vẻ mặt buồn bã, hỏi cậu ấy: "Xin hỏi mấy người ạ?"
"Mọi người cứ ngồi đi nhé, muốn uống gì thì tự lấy." Nghiêm Dương chào hỏi mấy cô gái đi phía sau ngồi xuống, thái độ niềm nở như thể cậu ấy mới là chủ nhà hàng này.
Minh Hòa đã quá quen với việc tên này cứ tự nhiên như ở nhà mình. Nghiêm Dương hiện đang điều hành một phòng tập leo núi, phần lớn khách hàng cậu ấy đưa tới đây đều là khách VIP của câu lạc bộ, chủ yếu là các cô gái trẻ tuổi.
Cả buổi tối chỉ có ba bàn khách, chắc sẽ không có ai đến nữa. Giờ này vốn nên đóng cửa rồi, anh móc chìa khóa ra khỏi túi, dặn Nghiêm Dương: "Mọi người chơi đi, nhớ kéo cầu dao trước khi khóa cửa nhé."
"Ê, Minh Hòa." Nghiêm Dương kéo anh lại không cho đi: "Về nhà sớm thế làm gì? Ở đây chơi với tao một lát đi."
"Chín giờ rồi, tao mệt." Minh Hòa vừa tính sổ xong, đang lúc bực bội. Đầu năm, anh tràn đầy nhiệt huyết mở nhà hàng bistro này trên phố Vũ Khang, đặt tên là "&(AND)". Ai cũng bảo anh kinh doanh ăn uống hai năm đầu không kiếm được tiền, nhưng chẳng ai bảo anh phải làm sao vượt qua hai năm đầu tồi tệ trong tình trạng không kiếm được tiền.
Ban đầu anh muốn mở cửa hàng làm ông chủ để trốn việc, giờ thì hay rồi, tính ra còn không bằng quay lại ngồi tù trong phòng làm việc, ít nhất sếp sẽ đóng bảo hiểm cho anh, chứ không phải mỗi ngày trơ mắt nhìn tiền thuê nhà, tiền điện nước và chi phí nhân công cứ thế trôi đi như nước chảy.
"Thế thì mày giúp tao làm hai đĩa đồ nhắm đi." Nghiêm Dương đẩy anh: "Không thể để mấy chị em uống suông được."
Minh Hòa cầm tạp dề buộc vào eo, cam chịu đi vào bếp. Một nửa doanh thu tháng này là từ Nghiêm Dương mà ra, anh có mệt đến mấy cũng phải phục vụ tốt vị khách VVVVVIP này.
Bếp trưởng đã tan làm, Minh Hòa chiên cho họ một nồi khoai tây chiên và xúc xích kiểu Đức.
Cả bàn rộ lên tiếng cười đùa. Anh đặt đĩa thức ăn xuống, Nghiêm Dương đang bị phạt vì thua trò chơi, uống cạn cốc bia ủ trong một hơi, Minh Hòa nhìn thôi đã thấy nóng ruột.
"Xin hỏi bây giờ còn cơm không?"
Trong chảo vẫn còn đang chiên bánh thịt bò giòn, Minh Hòa đang vội về, nghiêng người nói với người đối diện: "Cô muốn ăn cơm à? Thế thì phải đợi một chút. Rượu và đồ uống đều ở trong tủ lạnh, cứ tự nhiên lấy."
"À, vâng, cảm ơn nhé."
Tối nay Nghiêm Dương như bị dính bùa, chơi gì cũng thua, cũng vì thế mà các cô gái kia được dỗ dành vui vẻ.
Thấy cái đà này chắc cậu ấy sẽ say mất, Minh Hòa cũng không dám giao nhà hàng lại cho họ, nếu không sáng mai đến đây không biết nó sẽ thành cái dạng gì.
Anh đứng lại sau quầy, chống tay lên mặt bàn suy nghĩ làm thế nào để thay đổi thực đơn nhằm cắt giảm chi phí.
"Xin chào, tính tiền."
Trước đây cũng có bạn bè của Nghiêm Dương hào phóng muốn trả tiền, Minh Hòa không ngẩng đầu lên, quen miệng nói ra câu cửa miệng: "Không cần trả đâu, Nghiêm Dương có làm thẻ ở đây, cứ trừ thẳng vào thẻ của cậu ấy."
"Hửm?"
Minh Hòa đứng thẳng người, cô gái này rất cao, mặc áo sơ mi kẻ sọc và áo khoác da lộn, dưới ánh đèn mờ ảo, đó là một khuôn mặt không thể nói được đẹp ở chỗ nào nhưng vẫn cứ đẹp. Có người đã tóm tắt trừu tượng mà chuẩn xác kiểu diện mạo này là kiểu "có câu chuyện".
Đôi mắt tròn sâu hun hút đầy thẳng thắn đó cứ nhìn anh chăm chú, đầy vẻ nghi hoặc.
"Cô không phải bạn của Nghiêm Dương sao…"
Cô lắc đầu, mỉm cười đáp: "Không phải."
Minh Hòa lúc này mới nhận ra cô chính là vị khách mà anh đã đợi mòn mỏi suốt cả tối.
"À, thì." Lưỡi anh líu lại, lắp bắp xin lỗi: "Ngại quá, hôm nay sơ suất. Tôi tưởng cô là bạn của cậu ấy nên cứ thế phục vụ cô luôn."
"Không sao không sao. Cơm ngon lắm, tôi vốn còn đang băn khoăn gọi món gì đây." Cô lấy điện thoại ra: "Tôi còn lấy một chai bia, tổng cộng bao nhiêu tiền ấy nhỉ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!