Chương 8: ngày mưa

Chênh lệch nhiệt độ bên ngoài khiến cửa sổ kính phủ một lớp sương mờ. Niên Tuế chống cằm, mắt lim dim, dặt dẹo buồn ngủ, trông như thể có thể gục xuống bất cứ lúc nào.

"Không khỏe hả?"

Cô mở mắt, ưỡn thẳng lưng: "Bị cảm lạnh, hơi cảm tí."

"Hai hôm nay trời trở lạnh, mặc ấm vào."

"Mặc khá ấm rồi." Niên Tuế cầm chiếc muỗng bên cạnh chén, cả ngày cô không có khẩu vị, nhưng cuối cùng cũng tỉnh táo hơn một chút sau khi ngửi thấy mùi thơm ấm áp: "Hôm qua đang tắm thì hết nước nóng, sau đó cứ hắt hơi liên tục là tôi biết tiêu đời rồi."

"Máy nước nóng hỏng à?"

"Cũng không hẳn, căn hộ của tôi là vậy đấy, tại tôi mấy hôm nay về nhà trễ quá."

"Uống thuốc chưa?"

"Uống ban ngày rồi." Niên Tuế múc một muỗng cơm đưa vào miệng, thấy người đàn ông bên cạnh bàn vẫn đứng đó, cô xua tay nói: "Anh đứng xa tôi ra đi, đừng để bị lây."

Người nọ không đi, tiếp tục hỏi chuyện: "Hôm nay vẫn phải tăng ca à?"

"Ừm, khách hàng không hài lòng, bắt tôi dỡ ra sắp xếp lại từ đầu. Không chịu nổi nhóm nghệ thuật này, ý tưởng thì cả đống, nói thì không thể nói rõ." Niên Tuế biến nỗi buồn bực thành khẩu vị, cầm muỗng đưa một miếng cơm to vào miệng.

Lúc đó, cô mặc chiếc áo khoác phao đen cồng kềnh, khuôn mặt mộc sưng húp vì cảm cúm, không hề giữ hình tượng mà nhét cơm vào miệng từng miếng to, trong đầu chỉ nghĩ làm sao để ăn xong sớm, làm việc sớm, về nhà nghỉ ngơi sớm.Bây giờ Niên Tuế đánh răng nhìn người trong gương, tự an ủi mình, không sao, dù sao thì người nọ cũng đã thấy bộ dạng thảm hại hơn rồi, chuyện tối qua có là gì.

Nửa đêm về sáng, cô mơ thấy vài cơn ác mộng rời rạc, sáng nay vừa ngủ dậy Niên Tuế thấy toàn thân rã rời. Cô súc miệng sạch sẽ bọt kem đánh răng, mở nắp bồn cầu ngồi xuống.

Một cơn đau xé từ bụng dưới vọt lên, cô đứng yên, cúi đầu xuống một cách cẩn thận.

Lần đầu tiên nhìn thấy vết máu trên q**n l*t mà không muốn đấm nổ tung Trái đất, mà lại nở một nụ cười toe toét. Cô vỗ ngực nhẹ nhõm, cục tức vẫn luôn tắc nghẽn trong lòng dường như cũng được giải tỏa ngay lập tức.

Cô lập tức chia sẻ tin tốt này cho Chử Mộng, nói: Cảm ơn trời đất, kinh nguyệt của tui không mất.

Chử Mộng trả lời: Đã đi khám bác sĩ chưa?

Niên Tuế: Chưa, tuần trước làm hai buổi livestream, không có thời gian đi.

Chử Mộng: Vẫn nên tranh thủ đi khám đi.

Niên Tuế: Ừ.Bữa sáng được giao đến gần như nguội lạnh. Nhân viên giao hàng đã gọi điện xin lỗi cô hai lần, Niên Tuế cũng không tiện trách móc gì nữa, dù sao thời tiết nóng nực, uống sữa đậu nành lạnh lại càng sảng khoái. Cô cầm điện thoại ngồi xuống thảm, nhấp vào trang chủ Tiểu Hồng Thư của mình.

Cô nhớ hôm qua khi xem thì video mới nhất chỉ có hơn sáu trăm bình luận, giờ đã vượt ngưỡng một nghìn, một phút trước lại có thêm một bình luận nữa.

Niên Tuế lướt qua, quả nhiên đều là hỏi cô có phải đang yêu đương không.

Những blogger tự truyền thông như cô nói trắng ra là sống nhờ việc công khai đời tư. Bảy mươi phần trăm cuộc sống cá nhân của cô được phơi bày trước công chúng. Có những cư dân mạng tốt bụng cho rằng không nên hỏi han quá nhiều, nhưng cũng có người phân tích có lý có bằng chứng, nói rằng trong vlog về quê ăn Tết của cô có một giọng nam trẻ tuổi, đoán chừng lúc đó đã có gì rồi.

Nói nghe có vẻ đúng, Niên Tuế muốn cười nhưng không cười nổi. Cô đặt điện thoại xuống, nâng ly lên uống cạn chỗ sữa đậu nành còn lại.

Ngày mưa âm u nên ánh sáng kém, chỉ dựa vào đèn chiếu trong nhà thì hiệu quả chụp không đủ rõ ràng và tự nhiên. Niên Tuế mất cả buổi chiều trước ống kính mà vẫn chưa chụp được kết quả ưng ý.

Quần áo mới có nhiều xơ vải và bụi, cô hắt hơi liên tục, đành phải đeo khẩu trang vào làm việc.

Dọn dẹp xong hết thùng carton và túi đóng gói của hàng gửi, Niên Tuế đau lưng không chịu nổi, dang tay chân nằm vật ra ghế sofa.

Gần năm giờ chiều, bên ngoài trời u ám.

Cô do dự hai giây, nhưng vẫn quyết định ra ngoài một chuyến.

Giọt mưa trượt theo cành cây rơi xuống, đập vào ô khiến tay cô run lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!