Chương 7: yêu đương

Ding dong.

Tiếng chuông cửa vang lên đột ngột như thể có ai đó vừa nhấn nút tạm dừng, những người trong nhà đều ngầm hiểu ý, dừng hành động đang làm, ngẩng đầu nhìn nhau.

Niên Tuế hỏi: "Là đồ ăn ngoài tới rồi à? Nhanh thế?"

"Chị." Lưu Đồng đi mở cửa lại chạy lóc cóc quay lại, hai tay trống không, chỉ ra cửa nói: "Bạn trai chị đến rồi."

"……Ai cơ?"

Người đàn ông bước vào nhà theo sau cô nàng, trên tay xách một đống túi đồ ăn mang về, mặc áo phông trắng đơn giản nhất và quần jean dài, nhưng khuôn mặt đó chắc chắn không phải là loại người qua đường bình thường.

Minh Hòa nhìn quanh một lượt những người trong phòng, tìm công tắc trên tường bật đèn trần phòng ăn, động tác tự nhiên như thể anh vừa về nhà mình.

Những người khác vừa ngạc nhiên vừa hiếu kỳ nhìn Niên Tuế, Niên Tuế thì vừa ngạc nhiên vừa hoang mang nhìn Minh Hòa, không hiểu đang làm cái trò gì đây.

Cô bị mất trí nhớ hay rơi vào thế giới song song vậy?

Chuyện từ bao giờ thế?

"Nhanh lên, bọn mình sắp rút phiếu miễn phí cuối cùng rồi đó nha." Vu Miểu lén chạm vào cánh tay Niên Tuế, nhắc cô rằng buổi livestream vẫn đang tiếp tục.

Giọng nói của Lưu Đồng lúc nãy không lớn, nhưng tiếc là con người quá nhạy cảm với chuyện linh tinh, tốc độ cuộn của bình luận rõ ràng nhanh hơn vài phút trước rất nhiều, Niên Tuế đành phải giữ màn hình lại, nếu không sẽ không đọc rõ một dòng nào.

"Hình như tôi nghe thấy "bạn trai"!" 

"Niêm đang yêu hả!" 

"Gì!!!" 

"Trời ơi tôi cũng nghe thấy!"

Mặt Niên Tuế không đổi sắc lướt xuống, cuối cùng cũng thấy một câu hỏi có thể trả lời.

"165, 55kg thì mặc size M vừa nhé, nhưng với đồ ngủ thì mình khuyên mọi người nên lấy lớn hơn một size, rộng rãi sẽ thoải mái hơn."

"Được rồi, chúng ta đã rút hết phần quà cuối cùng rồi, các cục cưng trúng thưởng nhớ nhắn tin riêng cho trợ lý nhỏ ở phía sau nhé." Niên Tuế tăng tốc độ nói, vừa nói vừa đứng dậy chuyển sang tư thế quỳ gối: "Buổi livestream hôm nay đến đây là kết thúc rồi, tối nay trò chuyện với mọi người rất vui, hẹn gặp lại lần sau nhé."

Đợi khi bên vận hành đã tắt máy quay, Niên Tuế tắt nụ cười trên khóe môi ngay lập tức rồi bật dậy khỏi tấm thảm.

"Xong rồi à?" Phòng khách chất đầy dụng cụ livestream, Minh Hòa đứng xa bên cạnh bàn ăn, thấy Niên Tuế đi tới, anh cố gắng cười thân mật tự nhiên, dang rộng vòng tay chờ đợi cô, miệng nói: "Lại ôm cái nào."

Niên Tuế hỏi bằng khẩu hình miệng: Anh đến đây làm gì?!

Minh Hòa vẫn giữ nụ cười, ôm lấy vai cô, chào hỏi những người khác trong phòng: "Tôi mang đồ ngọt tới, mọi người có đói không? Cùng ăn chút gì nhé."

Livestream cũng là một công việc cần thể lực, vừa nghe có đồ ăn, đám thanh niên này liền xúm lại, ngoại trừ người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa đơn. Minh Hòa đã khóa mắt vào đối phương ngay từ khi bước vào, dù là phong cách ăn mặc hay tướng mạo tuổi tác, anh ta đều lạc lõng so với những người ở đây. Không khó để đoán ra anh ta chính là ông chủ công ty, là "sếp Thẩm" mà những người này thường nhắc đến.

Tiếng chuông cửa vang lên lần nữa, lần này mới là món lẩu mua về mà Niên Tuế đã gọi cho mọi người.

"Chị ơi." Vu Miểu vừa giúp bày chén đũa, vừa lén hỏi Niên Tuế: "Chị hẹn hò hồi nào vậy? Em ở bên chị cả ngày mà đâu có nghe chị nói gì đâu."

"Chị…" Niên Tuế nhấc chân đá Minh Hòa một cái, hỏi anh: "Hẹn hò từ bao giờ ấy nhỉ?"

"Mới bên nhau không lâu." Minh Hòa trả lời trôi chảy, mỉm cười nói: "Bọn anh quen nhau từ trước rồi, gần đây mới liên lạc lại thôi."

"Ồ." Vu Miểu "xì" một tiếng, nghiêng đầu hỏi Minh Hòa: "Nhưng sao em thấy anh hơi quen quen? Anh cũng là blogger à?"

"Không phải." Niên Tuế vừa dứt lời, nhóm đồng nghiệp đã vây quanh, ai cũng muốn hóng chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!