Minh Hòa luôn tin rằng đôi khi ông trời bắt anh chịu khổ, là vì muốn anh trưởng thành.
Anh có thể nhịn, có thể kiên cường, nhưng ông trời không nên như ông chú Thổ Nhĩ Kỳ bán kem, cứ cho rồi lại lấy đi, cười nhạo anh vụng về, trêu đùa sự ngây thơ của anh.
— "Tôi mới không thèm đồng ý anh ấy nhanh tới vậy, tôi muốn xem anh ấy "hạ mình" thêm vài ngày, tôi cũng muốn sướng một chút chứ."
Vào đông trời tối rất mau, Minh Hòa đứng dưới bậc thang, ánh sáng tương tự, góc độ tương tự, Niên Tuế hôm đó nhìn thấy ánh mắt anh thoáng qua vẻ ngạc nhiên, rồi cười tươi chạy đến trước mặt anh.
"Sao anh đến đây?"
Mây đen tích tụ, gió thổi lay động cành khô lá rách, Minh Hòa nhìn sắc trời dần tối, nói: "Sắp mưa rồi, tôi muốn đến đón cô tan làm."
"Nhưng hôm nay em phải tăng ca, em với đồng nghiệp định đi ăn tạm gì đó gần đây."
Minh Hòa nhìn cô, gật đầu.
"Anh có muốn đi cùng không?" Niên Tuế hỏi anh.
"Thôi vậy." Minh Hòa lùi lại: "Mọi người đi ăn đi, anh về trước."
"Này." Niên Tuế gọi anh lại.
Minh Hòa nghiêng người, nghe cô cười, nói: "Em đã nói với họ rồi, đến lúc đó em sẽ về sớm một chút, chắc chắn kịp đêm Giáng Sinh."
Gió lạnh rít lên như quái vật gào thét, Minh Hòa nhìn cô một lúc ở khoảng cách không gần không xa, sau đó "ừm" một tiếng rồi quay lưng bước đi.
Anh không nghe thấy khi đồng nghiệp phía sau tò mò hỏi "bạn trai à?", Niên Tuế rũ mắt nhìn con đường dưới chân, đáp lời mang theo vẻ mong đợi và một chút căng thẳng: "Sắp là rồi."Cứ đến tháng 12, vòng bạn bè lại bị một bài hát cũ làm mưa làm gió, nhưng đối với Minh Hòa, tháng 12 năm đó chẳng có phép màu, chỉ có thời tiết ẩm ướt lạnh lẽo bên ngoài, mùi thuốc khử trùng nồng nặc trong bệnh viện, cùng những tiếng người ồn ào.
"Bây giờ bận không? Rảnh thì đến bệnh viện Phụ sản và Nhi một chuyến."
Giọng cô anh trong điện thoại nghe mệt mỏi và yếu ớt, Minh Hòa hỏi: "Sao vậy? Cô bị bệnh à?"
Minh Phương Ngọc nói: "Bà bị ngã, con qua xem sao nhé."
"Con qua ngay."
Ngày mưa cùng với giờ cao điểm khiến con đường càng tắc nghẽn, đã năm phút rồi mà chiếc xe phía trước vẫn không nhúc nhích, Minh Hòa bấm còi, lòng khó tránh khỏi bực bội.
Chuông điện thoại lại vang lên, anh liếc nhìn màn hình điện tử, nhấn nút nghe.
"Chào phụ huynh của Trứng Tròn, tình trạng của bé mèo bây giờ không tốt lắm, anh tiện ghé qua một chuyến được không?"
Giọng y tá gấp gáp, chiếc Audi trắng phía trước cuối cùng cũng khởi động, Minh Hòa nắm chặt vô lăng, nhưng không biết nên rẽ hướng nào.
"Mèo là loài rất giỏi chịu đựng, khi anh phát hiện ra nó không ổn thì thực ra nó đã rất khó chịu rồi, đặc biệt là những loài như mèo Anh lông ngắn hay Mỹ lông ngắn, nhiều con mắc bệnh tim bẩm sinh…"
Bên ngoài mưa như trút nước, bé mèo nằm im lặng ở đó, Minh Hòa cúi đầu nhìn, không nghe lọt một chữ nào phía sau.
Anh lấy điện thoại ra, ngón tay dừng lại sau khi mở khung nhập.
Niên Tuế đi công tác, nói là sẽ về vào đêm Giáng Sinh.
Lịch sử trò chuyện dừng lại ở tin nhắn chúc ngủ ngon anh gửi một ngày trước, Minh Hòa nhét điện thoại vào túi.
"Đến rồi à?"
"Dạ, đường tắc quá." Anh đóng cửa phòng bệnh lại, ngẩng đầu nhìn Minh Lan đang ngồi trên ghế và Minh Phương Ngọc đang nằm trên giường bệnh, anh ngây ra.
"Đúng lúc quá, con đi lấy giúp cô một ấm nước nóng nha." Sắc mặt Minh Phương Ngọc tái nhợt, chỉ vào bình nước nóng trên tủ đầu giường: "Ra khỏi cửa rẽ trái."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!