Đêm giao thừa năm nay cũng chẳng đợi được một trận tuyết, có điều thời tiết hôm nay ấm áp, là một ngày nắng đẹp hiếm hoi trong thời gian gần đây.
Buổi chiều Niên Tuế mở livestream ở công ty trò chuyện với mọi người một lúc. Cuộc sống của cô trong một năm qua không thể nói là long trời lở đất, nhưng quả thực cũng thăng trầm nhấp nhô, đứng ở thời điểm này nhìn lại quá khứ, trong lòng cô có khá nhiều cảm xúc.
"Tối nay có kế hoạch gì không à?" Niên Tuế đọc bình luận, cười lắc đầu nói, "Chưa biết nữa, chồng Niêm bảo lát nữa sẽ đến đón mình, mình cũng không biết tối nay đi ăn ở đâu."
"Năm mới có kế hoạch gì không ư?" Cô ngẫm nghĩ, "Cũng nhiều lắm đấy, với lại sang năm là mình 30 rồi, cảm giác có rất nhiều việc phải tăng tốc hoàn thành thôi."
"Kết hôn á? Cái đó thì chưa vội, hahahahaha, để mình yêu đương cho đã cái."
Nghe thấy tiếng gọi của shipper, Niên Tuế quay đầu lại, giơ tay đáp: "Đúng rồi, là của tôi."
Ống kính hướng vào bức tường trắng, mọi người trong livestream đều tò mò hỏi cô: Mua cái gì thế? Trà sữa à?
Niên Tuế ngồi lại vào ghế, mở danh sách người đang xem trực tuyến lướt một lượt, nói: "Hình như anh ấy không có ở đây, vậy thì mình có thể lén cho mọi người xem một chút."
Một bó hoa hồng đỏ rực rỡ mang lại hiệu ứng thị giác mạnh mẽ, bình luận trôi nhanh vùn vụt, Niên Tuế đưa ngón trỏ lên môi, suỵt một tiếng nói: "Giữ bí mật giúp mình nhé, đừng đi mách anh ấy đấy."
"Sến á?" Niên Tuế bĩu môi làm bộ dạng tủi thân: "Thế mà lại có người bảo mình sến."
Các cô gái lập tức dỗ dành cô: Không sến không sến, Niêm Niêm lãng mạn nhất!
Niên Tuế chỉ trêu họ thôi, cô lại cười lên nói: "Tặng người yêu thì ngẫm đi ngẫm lại vẫn thấy hoa hồng là tuyệt nhất, lần đầu tiên mình tặng hoa cho anh ấy cũng là hoa hồng, có điều lúc đó chỉ có một bông thôi."
Cách một màn hình cô không biết mặt mũi những người này ra sao, nhưng rất nhiều ID đều quen mắt, đối với cô mà nói đã là những người bạn cũ rồi.
Buổi chiều hôm đó Niên Tuế trò chuyện với mấy cô gái rất lâu, cuối cùng cô nắm tay giơ lên cao, cổ vũ cho chính mình và cũng cho mọi người: "Chúc mừng năm mới! Năm sau chúng ta cũng cùng nhau nỗ lực nhé!"
Khu vực quanh tòa nhà văn phòng không dễ đỗ xe, cộng thêm ngày lễ thế này đường xá chắc chắn tắc nghẽn, trước khi đến Minh Hòa nhắn cho Niên Tuế một tin Wechat, bảo mình sắp đến rồi, bảo cô chuẩn bị xuống lầu.
Ánh hoàng hôn vàng rực phủ lên những tòa nhà chọc trời ở trung tâm thành phố một gam màu ấm áp. Cô gái mặc chiếc áo khoác dáng dài màu trắng đứng bên đường, mái tóc dài suôn mượt hơi uốn xoăn, bó hoa hồng trong lòng đỏ thắm bắt mắt. Với chiều cao và khí chất của cô, chỉ cần đứng bừa một chỗ thôi thì cũng trông như đang chụp ảnh tạp chí, rất nhiều người đi đường không nhịn được mà ngoái lại nhìn.
Minh Hòa lái xe liếc mắt một cái, sau khi nhận ra đó là Niên Tuế thì tim suýt ngừng đập.
Hôm nay cô rực rỡ đến lạ thường.
Sau khi lên xe, Niên Tuế đặt bó hoa lên người anh, kéo dây an toàn thắt cho mình, cả quá trình không nói một câu nào, đến một nụ cười cũng không cho anh.
Minh Hòa nhìn hoa rồi lại nhìn cô, hỏi: "Ý gì đây?"
"Chẳng có ý gì cả." Niên Tuế vuốt tóc nói, "Tôi tặng bạn trai tôi đấy, anh cầm hộ tôi một lát."
"Ồ, ra vậy." Để bó hoa này lên đùi thì không lái xe được, Minh Hòa ôm vào lòng, cực kỳ lễ phép hỏi một câu, "Vậy tôi để tạm ra ghế sau giúp quý khách được không ạ?"
Cô giữ vẻ lạnh lùng, gật đầu nói: "Được."
Suốt dọc đường hai người đều không nói chuyện, cứ như muốn diễn vai hành khách và tài xế đến cùng vậy.
Sống chung cũng sắp được ba tháng rồi, nhưng hai người bây giờ có được tính là đang yêu nhau hay không cũng khó nói. Sau này muốn ăn mừng cũng chẳng biết chọn ngày nào làm kỷ niệm. Nói thật lòng thì Niên Tuế sốt ruột lắm rồi, cũng muốn ép anh một phen, nếu hôm nay anh mà không mở lời thì để cô làm, dù sao hoa cũng có rồi, ai tặng ai cũng thế thôi, đều như nhau cả.
Đường này không phải đường về nhà, Minh Hòa không nói kế hoạch tối nay, cô cũng không hỏi.
Xe chạy qua khu phố sầm uất, nhìn đường phố dần trở nên vắng vẻ, Niên Tuế bắt đầu ngồi không yên.
Đợi đến khi Minh Hòa đánh tay lái sang bên cạnh, đầu xe rẽ vào một khu dân cư xa lạ, cô cuối cùng không nhịn được mở miệng hỏi: "Anh đưa em đi đâu thế? Nhà ai ở đây à?"
"Ừm…" Minh Hòa nhếch khóe miệng, chỉ nói, "Lát nữa là em biết."
Khu dân cư này khá mới, tuy hơi hẻo lánh nhưng vẫn thuộc nội thành, cơ sở vật chất xung quanh đầy đủ, cách hai con phố là một trung tâm thương mại lớn mới xây, nhìn cây xanh và vẻ ngoài thì giá nhà chắc chắn không thấp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!