Chương 41: bức ảnh

"Tắt đèn giúp anh với." Minh Hòa nói.

"Ò." Niên Tuế xoay người mò mẫm công tắc trên tường, do dự xem có nên tô lại chút son không.

Thôi bỏ đi, cô nghĩ, kẻo lát nữa lại lem nhem hết cả.

Một tiếng "tách" vang lên khe khẽ, kim thép gảy vào phiến kim loại, trong phòng vang lên giai điệu Giáng Sinh vui tươi.

Minh Hòa bê quả cầu pha lê bước lại gần Niên Tuế, ánh sáng vàng ấm áp yếu ớt chiếu sáng trận tuyết lớn đang bay tán loạn trong lồng kính trong suốt, anh cười nói với cô: "Giáng Sinh vui vẻ."

Niên Tuế cảm thấy lần cuối cùng mình nhìn thấy món này chắc là ở cửa hàng lưu niệm trước cổng trường tiểu học 20 năm trước, cô nhận lấy quả cầu pha lê đang xoay chậm rãi từ tay Minh Hòa, hỏi anh: "Anh tự làm đấy à?"

"Anh không làm được, anh nhờ người ta làm theo yêu cầu đấy." Minh Hòa cách lớp kính chỉ vào người gỗ nhỏ bên trong, "Đây là em này, giống không?"

Niên Tuế cười gật đầu, dùng đầu ngón tay chạm vào một người khác nói: "Cái này làm anh cũng giống ghê."

Dưới ánh đèn đường, một nam một nữ nắm tay nhau, chú mèo nhỏ trong lòng đội mũ Giáng Sinh. Mùa đông tiêu điều lạnh lẽo, nhưng thế giới ở trong này lại ấm áp và tươi đẹp biết bao.

Tuyết sắp ngừng rơi, Niên Tuế lật ngược quả cầu rồi lại đặt xuống ngay ngắn, hai người đầu chụm đầu, ghé vào bàn ngắm nhìn trận tuyết đầu mùa thuộc về riêng họ trong thế giới thu nhỏ ấy.

Chút tiếc nuối cuối cùng dường như cũng lặng lẽ được san phẳng, nếu thực sự có không gian song song, vậy thì hãy ước nguyện cho họ ở nơi đó sẽ hạnh phúc hơn chút nữa.

Lò vi sóng vang lên một tiếng "ting", Minh Hòa đứng dậy bật đèn trên quầy bar, bưng đĩa cơm đút lò đã hâm nóng đặt lên bàn, nói: "Em ăn đi, anh đi tắm trước đây."

"Ồ… Hả?" Niên Tuế miệng đáp xong não bộ mới phản ứng lại xem có phải mình vừa bỏ sót điều gì không, cô nhìn Minh Hòa với vẻ không thể tin nổi: "Anh, anh đi tắm á?"

"Đúng rồi, tối nay ồn ào chết đi được." Minh Hòa cởi cúc áo khoác, anh mệt thật sự, không nghe ra chút nghi ngờ trong giọng điệu của cô, chỉ coi đó là câu hỏi bình thường, còn nói với cô: "May mà em không đi đấy, đông người lắm."

"À đúng rồi, suýt thì quên cái này." Anh móc từ trong túi ra một gói bánh quy gừng hình người được buộc nơ, nhét vào tay cô, xoa đầu Niên Tuế rồi nói lại lần nữa: "Giáng Sinh vui vẻ."

"…Giáng Sinh vui vẻ."

Niên Tuế ngồi một mình bên quầy bar, nghiến răng nắm chặt cán thìa, dùng sức dầm nát đĩa cơm bò phô mai đút lò.

Được rồi, anh không vội thì thôi, cô nhét một miếng cơm to * * vào miệng, dù sao ngày tháng tốt đẹp còn dài, để tôi xem rốt cuộc anh chọn ngày nào.Năm nay Nghiêm Dương cũng không ở lại Thượng Hải đón năm mới, anh chàng về nhà một tháng, nghe hai vị phụ huynh càm ràm không ít, đầu sắp nổ tung rồi.

Cậu ấy cũng không quen ở lại thành phố, tiếng còi xe inh ỏi trên đường làm cậu ấy đinh tai nhức óc, cậu ấy vẫn thích tiếng gió gào thét bên tai nơi núi rừng hơn.

Ngày xuất phát đi Nepal, Minh Hòa là người đưa cậu ấy ra sân bay, Nghiêm Dương vừa kéo cửa xe thì bị ném một vật mềm oặt vào lòng.

"Gì đấy?"

"Trả lại mày." Vẻ mặt Minh Hòa đầy khó chịu, "Một con thỏ báo hại tao 10 năm trời."

"Mày vẫn còn giữ à." Nghiêm Dương nắn nắn con thỏ đó, bật cười: "Bảo quản tốt ghê nhỉ."

Con thỏ màu tím hồng này dù sao cũng là phiên bản giới hạn của hãng lớn, giá cả đắt đỏ mà gia công cũng tinh xảo. Niên Tuế thấy thích còn mua cả nước giặt chuyên dụng cho đồ bông, tốn bao công sức mới giặt nó sạch sẽ mềm mại trở lại, trông y như mới mua.

Kết quả là người ta vốn định tặng cho "mối tình đầu", tất nhiên là tình đầu bất thành.

"Niên Tuế không cho tao vào phòng ngủ suốt ba ngày đấy."

"Đáng đời mày." Chuyện của hơn 10 năm về trước bây giờ nhớ lại cũng không còn thấy "quê độ" nữa, nghĩ đến cảnh hai người đứng trong văn phòng bị phê bình, Nghiêm Dương lại thấy khá buồn cười.

"Dù sao thì tao cũng trả hết nợ cho mày rồi nhé." Cậu ấy thuận tay nhét con thỏ vào balo của mình.

Minh Hòa không hiểu câu này, hỏi: "Gì cơ?"

Nghiêm Dương cũng không định giải thích với anh, chuyện này là bí mật giữa anh chàng và Niên Tuế, không cần thiết để Minh Hòa biết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!