Chương 4: đồ ăn mang về

Gió đêm ù ù lướt qua bên tai, ngã tư đường vắng hoe không một bóng người. 

Niên Tuế đã đi rồi. 

Vài phút trước anh đã đuổi cô đi. 

Minh Hòa đứng tại chỗ nhắm mắt lại, đầu đau nhức.

"Hả? Cậu đến hồi nào thế?" Cả tối bận rộn trò chuyện và thu thập ý kiến khách hàng, Từ Lâm Việt mới nhận ra trong quán có thêm một người. 

"Tối nay thế nào rồi ạ?" Minh Hòa lấy một chai nước lọc từ tủ lạnh. 

"Tốt lắm. Lát nữa bảo nhân viên tiền sảnh tan ca luôn, anh họp nhanh với bếp trưởng một chút, có mấy món cần điều chỉnh thêm." 

Minh Hòa gật đầu, nhóm khách đã về gần hết, anh kéo ghế ngồi xuống, vặn nắp chai nhưng không uống.

"Anh ơi."

Bình thường anh ít khi gọi vậy, Từ Lâm Việt ngẩng đầu lên, hỏi: "Sao thế?" 

Minh Hòa nhìn anh ấy, không nói gì.

"Có chuyện thì nói đi." Từ Lâm Việt cười cười: "Lại muốn mượn tiền à?"

"Không phải." Mắt Minh Hòa rũ xuống, vẫn không thể thốt nên lời.

"Để anh ra sau bếp xem sao." Từ Lâm Việt bước về phía bếp, khi đi ngang qua Minh Hòa tiện tay xoa đầu anh một cái. Họ nói là đàn anh đàn em nhưng thực ra chênh nhau bảy tám tuổi. Lần đầu tiên Từ Lâm Việt gặp cậu nhóc này, lúc đó nhóc mới vừa tròn tuổi thành niên, gầy gò cao ráo, làm bưng bê trong một quán bar ở nơi đất khách quê người, bộ quần áo trên người có lẽ bằng cả tuần lương, nhưng trông cậu chàng làm việc cũng rất ra dáng.

"Có chuyện gì cứ nói với anh." 

Minh Hòa "ừm" một tiếng.

Thời tiết giao mùa thay đổi thất thường, lúc rạng sáng, gió mạnh mưa to khiến người ta ngủ không yên, đến sáng sớm lại trời quang mây tạnh, dường như cơn mưa gió đêm qua chỉ là một cơn ác mộng. 

Niên Tuế đắp mặt nạ, mở cửa nhà, lấy túi đồ ăn treo trên tay nắm cửa. 

Trà chanh đá bình thường có đường cũng đủ để tỉnh táo. Gần đây cô siêu thèm đồ uống lạnh, chỉ vài phút đã uống hết, còn lại nửa ly đá chưa kịp tan.

Sau khi ký hợp đồng với công ty MCN năm trước, Niên Tuế chính thức trở thành một blogger toàn thời gian, nền tảng hoạt động chính cũng chuyển sang Tiểu Hồng Thư. Cô bắt đầu thử làm livestream bán hàng từ cuối năm ngoái. Ban đầu công ty chỉ muốn cô thử sức, không đặt mục tiêu doanh số, cũng không kỳ vọng cô sẽ đạt được thành tích gì. 

Vài năm gần đây, xu hướng thẩm mỹ của xã hội vẫn không thoát khỏi khái niệm cốt lõi là trắng, trẻ, gầy. Thời trang nữ thương mại điện tử cũng chủ yếu là các phong cách thiếu nữ. Phong cách trang phục trưởng thành nhẹ nhàng mà Niên Tuế chủ yếu giới thiệu được coi là ngách trong cùng lĩnh vực, nhưng chính vì thế mà cô đã thu về một nhóm người theo dõi mới trong thời gian ngắn. 

Khách hàng mua sắm trong phòng livestream của cô chủ yếu là phụ nữ công sở khoảng 30 tuổi, họ có độ gắn bó cao, quyết định nhanh, sức mua mạnh, không còn chạy theo xu hướng, và coi trọng chất lượng hơn là kiểu dáng. Mặc dù doanh số bán hàng qua vài buổi livestream không quá nổi bật, nhưng tổng giá trị giao dịch lại rất đáng kể. 

Ban đầu chỉ có Vu Miểu giúp cô làm một số công việc hỗ trợ, giờ đây công ty đã dành riêng cho Niên Tuế một phòng studio, và cũng trang bị lại đội ngũ vận hành.

"Quần jean số bảy có bị bó đũng không à?" Niên Tuế giơ tay lên, ra hiệu cho trợ lý đưa một chiếc quần đến: "Mình có thể chia sẻ với mọi người một cách phân biệt cơ bản nhất, đó là xem độ chênh lệch giữa cạp trước và cạp sau. Như chiếc quần mình đang cầm đây, mọi người giơ lên như thế này, có thể thấy phía trước và phía sau có một khoảng cỡ hai cm. Cơ thể chúng ta là đường cong mà, nếu cầm lên mà trước sau không có độ chênh lệch, thì kiểu dáng đó mặc vào sẽ không thoải mái."

"Áo mặc ở mục 3 là cái mình đang mặc đây, đúng rồi, chỉ có màu trắng thôi nhé." 

"Mình cao một mét bảy sáu, cân nặng dao động từ năm mươi tám đến sáu mươi cân. Nếu là người có khung xương nhỏ, có thể tham khảo hiệu ứng mặc trên người Miểu Miểu." 

Ánh sáng trong phòng đủ mạnh, nhìn chăm chú vào màn hình điện tử lâu khiến mắt Niên Tuế hoa lên, cô vô thức chớp mắt hai cái. Có người trên mục bình luận hỏi: Có phải mắt Niêm khó chịu không? 

"Không, không có khó chịu, có thể là do đeo kính áp tròng lâu thôi." Niên Tuế hắng giọng, đưa mắt ra hiệu cho Vu Miểu bên cạnh.

Uống hai ly trà chanh đá cũng không cứu vãn được trạng thái hôm nay của cô, nhiều người trong phòng livestream đã nhận ra. Các cô gái đều tốt bụng và chu đáo, có người nói: "Phải chú ý nghỉ ngơi đó nha!", "hôm nay livestream lâu quá rồi, giọng chị bị khàn rồi kìa", "vợ tan làm đi ăn khuya đi thôi!", cũng có người hỏi: "có phải bán hết mới được tan làm không", sau đó lập tức đặt mua năm sáu món. 

Niên Tuế nhận chai nước suối Vu Miểu đưa, quay lưng lại ngửa cổ uống một hơi to.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!