Chương 39: thế giới

Năm 28 tuổi, Nghiêm Dương suýt chút nữa thì kết hôn. Vị hôn thê nhỏ hơn cậu ấy một tuổi, quá trình trưởng thành gần như tương đồng với cậu ấy, do gia đình giới thiệu, cũng có thể coi là môn đăng hộ đối.

"Con cứ đi gặp thử xem, hai đứa chắc chắn sẽ nói chuyện hợp cho mà xem." Dì nhỏ đã nói với cậu ấy như vậy trước khi đi.

Mấy lời này vào tai trái Nghiêm Dương rồi lại ra tai phải, cậu ấy nghe mòn cả tai rồi.

Nhưng cũng không biết có phải năm đó cậu ấy cảm thấy mình đến tuổi rồi nên tu tâm dưỡng tính, cảm thấy nhàm chán với lối sống trước kia, hay là do người kia thực sự là một bản thể khác của cậu ấy trên thế giới này, là một perfect lover có thể cùng nhau đi hết quãng đời còn lại.

Hai người họ quả thực nói chuyện rất hợp, hợp đến mức lạ lùng.

Cô gái đó họ Lâm, đầu năm cho nhau phương thức liên lạc, đến mùa xuân cậu ấy nói với Minh Hòa rằng mình đã tỏ tình, cậu ấy và Tiểu Lâm đã xác định quan hệ. Qua tết Đoan Ngọ lại bảo gia đình định ngày cưới rồi, tháng Ba năm sau, chúc mừng anh sắp được làm phù rể.

Cuối năm đó, hai người họ đi một chuyến du lịch tự lái ở Xuyên Tây, dọc theo quốc lộ đi thẳng vào Tây Tạng, nói là muốn chính thức cầu hôn một lần dưới chân núi tuyết.

Khi Nghiêm Dương trở về, cả người đen đi một vòng, tóc ngắn hơn một chút, còn bắt đầu để râu ria lởm chởm, đừng nói, trông cũng khá đẹp trai đấy chứ.

"Tụi tao chia tay rồi, không cưới nữa."

Cậu ấy bình thản thốt ra câu này, khóe miệng thậm chí còn vương chút niềm vui. Minh Hòa cảm thấy tên này điên rồi.

"Đừng nói với tao là mày vẫn còn vương vấn chị gái kia nhé."

"Không có." Sau chuyến đi đó, Nghiêm Dương quả thực đã khác, ánh mắt nhìn người nhìn vật của cậu ấy trở nên trầm ổn, không còn vẻ xốc nổi như trước kia nữa.

"Hai đứa tao cùng quyết định, cô ấy cũng hối hận rồi." Nghiêm Dương nói, "Tụi tao cùng nằm trong xe ngắm sao, mày nên đi một lần thật đấy, tao cũng không biết sao trời lại có thể sáng đến thế. Cô ấy hỏi tao có thật sự muốn cưới cô ấy không? Thật ra trong lòng tao hơi khựng lại một chút, nhưng tao vẫn nói là muốn. Cô ấy hỏi tao tiếp, nếu cô ấy đột nhiên không muốn nữa thì làm thế nào."

Minh Hòa vẫn thấy tên này điên rồi.

"Thế còn cái nhà thì sao? Tường, gạch men đều ốp xong rồi, bên thợ mộc cũng sắp xong nữa."

"Cứ để đó đi." Nghiêm Dương nhìn cành cây khô héo ngoài cửa sổ nói, "Tao muốn đi ra ngoài một thời gian."

"Đi đâu?"

"Ngắm nhìn thế giới."

Cái thế giới này cậu ấy đi ngắm một mạch suốt hai năm. Trong hai năm này, Minh Hòa và cậu ấy liên lạc không nhiều, có những lúc chẳng biết cậu bạn này đang chui rúc ở cái rừng sâu núi thẳm nào.

Hai người làm bạn bao nhiêu năm, sẽ không vì liên lạc ít đi mà tình cảm nhạt phai, vị trí dành cho đối phương vĩnh viễn không thay đổi.

Lần này Minh Hòa gọi cậu ấy về gấp như vậy, Nghiêm Dương vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, lại còn có chút lo lắng nho nhỏ.

Bấm chuông cửa, nghe thấy bên trong vọng ra một câu "cứ để ở cửa là được, cảm ơn nhé", cậu ấy lùi lại hai bước ngẩng đầu nhìn số nhà, xác nhận mình không đi nhầm chỗ.

Nghiêm Dương giơ tay bấm chuông thêm lần nữa, lần này cửa mở, cậu ấy và cô gái mặc bộ đồ ngủ nhung san hô sau cánh cửa anh nhìn tôi, tôi nhìn anh.

"Không phải đấy chứ." Nghiêm Dương gãi gãi đầu, "Hai người cưới nhau lúc nào thế?!"

Tuần trước lúc tập đổi lưỡi trượt tuyết cậu này bị va đầu, đến bệnh viện chụp CT, bác sĩ bảo không có vấn đề gì lớn, chỉ là quên do căng thẳng, não bộ cảm nhận được nguy hiểm nên giúp cậu ấy che chắn ký ức của khoảng thời gian đó đi.

Nghiêm Dương không chắc cú ngã này có làm rơi rớt mất ký ức quan trọng nào ra khỏi não hay không.

Nhưng Niên Tuế nghe câu hỏi này còn tưởng cậu bạn đang nói đùa, vẻ mặt cậu ấy thực sự thú vị, cô bèn dứt khoát hùa theo: "Thì năm ngoái đấy, anh còn làm phù rể mà, quên rồi á?"

"Vãi chưởng." Nghiêm Dương chìa tay về phía cô, "Có ảnh hay video không, mau cho tôi xem, ký ức của tôi vẫn còn dừng lại ở lúc thằng nhóc này dở sống dở chết vì cô đấy."

"Chưa cưới đâu." Niên Tuế mở tủ giày lấy cho cậu ấy đôi dép lê, "Trêu anh đấy."

"Hù chết tôi, suýt nữa tưởng mình sống uổng công rồi." Nghiêm Dương tự vỗ vỗ ngực, đổi giày vào nhà hỏi cô: "Minh Hòa đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!