Chương 37: lựa chọn

Thủ tục hủy hợp đồng diễn ra nhanh chóng và thuận lợi hơn dự kiến, sáng nay Niên Tuế vào trang chủ của mình, phát hiện tag Văn Hóa Chi Phồn trong phần giới thiệu đã được gỡ bỏ.

Còn nhớ hai năm trước khi nó mới xuất hiện, cô đã phấn khích biết bao, cảm giác như được công nhận, như tìm thấy một nơi chốn thuộc về mình, giờ nghĩ lại chỉ thấy bùi ngùi.

Cả đội ngũ cô chỉ mang theo Vu Miểu, những nhân viên vận hành khác Niên Tuế đều chuyển sang cho Vưu Giai Diệp, bên cô ấy vốn đang thiếu người, cũng coi như một kết thúc vẹn cả đôi đường.

Hai năm không phải là dài, nhưng nói không có chút tình cảm nào với nơi này thì cũng không thể, đi đến cửa thang máy Niên Tuế giơ tay định ấn nút đi xuống.

Cô biết mình không nhịn được, nên khi ý nghĩ đó vừa mới chớm nở trong đầu, Niên Tuế thậm chí còn lười kìm nén, lập tức xoay người đi ngược lại.

Cô gõ cửa hai cái rồi đẩy thẳng cửa bước vào, không quan tâm người bên trong đang làm gì, có bị làm phiền hay không.

"Mượn anh ba phút, tôi có mấy lời muốn nói."

Thẩm Chí Phàm ngẩng đầu nhìn cô, lưng tựa vào ghế làm việc, làm động tác "mời".

"Tôi biết đàn ông đều dễ tự tin, nhưng anh có phần quá tự cao rồi." Niên Tuế nở nụ cười, "Chắc anh hiểu lầm rồi, hôm đó tôi nói có một thời gian tôi rất tò mò về anh, thực ra điều tôi muốn nói với anh là, có một thời gian tôi thực sự rất hận anh."

Trên mặt đối phương vẫn không có biểu cảm gì, cô cũng thu lại nụ cười.

Những lời này chưa từng được phác thảo trước trong đầu, nhưng cô nói vô cùng trôi chảy, cô thực sự đã kìm nén quá lâu rồi.

"Tôi hận anh khiến chị ấy trở nên trầm mặc, hận anh khiến chị ấy buông bỏ máy ảnh, hận anh khiến chị ấy bắt đầu hoài nghi chính mình, hận anh đã cướp chị ấy đi mất."

"Nghe nói dạo này anh mua một bộ sofa, ngồi có thoải mái không ạ?" Niên Tuế nhìn ra bên ngoài: "Anh mà còn dám coi những cô gái đến công ty này vì tin tưởng vợ anh là con mồi của anh nữa, thì cứ nhìn xem tôi có tha cho anh không.""Aaaa, vẫn chưa phát huy tốt lắm."

Minh Hòa ngồi xuống ghế sofa, đưa tay tách trán cô ra khỏi mặt bàn trà: "Vẫn đang "replay" lại à?"

Niên Tuế nắm tay đấm vào không trung, ảo não nói: "Đáng lẽ ánh mắt em phải hung dữ hơn một chút, câu cuối cùng lực sát thương cũng chưa đủ."

"Em nói xem anh ta là kẻ hẹp hòi như vậy." Minh Hòa hơi lo lắng, "Liệu có lại giở trò gì ngáng chân em không?"

"Giở thì giở, đằng nào em cũng sướng miệng rồi, anh ta có bản lĩnh thì cứ chơi em, xem là em nhiều "phốt" hay hắn nhiều "phốt" hơn."

Niên Tuế tùy hứng quen rồi, cùng lắm không làm nghề này nữa thì về quê, đây là con đường lui của cô. Ban đầu nếu không phải vì kẹt ở giữa là Cố Nam thì cô đã trở mặt với Thẩm Chí Phàm từ sớm rồi, sẽ không nhẫn nhịn chuyện này, càng không đến mức cùng đường mạt lộ phải kéo một người đàn ông đến để nói với anh ta là anh đừng có tơ tưởng đến tôi nữa.

Nhưng nếu đổi lại là người khác thì sao? Hoặc là đã từng có ai chưa? Dù sao thì tấm thẻ phòng kia được đưa một cách cao tay như vậy, việc lợi dụng quyền lực để uy h**p dụ dỗ cũng thuận tay như thế.

Hôm đó Minh Hòa nói không sai, anh ta hoàn toàn là một kẻ quen thói.

"Ừm." Trong đĩa có khế vừa cắt xong, Minh Hòa xiên một miếng đút tới miệng Niên Tuế, "Người nên sợ hãi là anh ta."

Trên tivi đang chiếu một chương trình truyền hình mới ra, Niên Tuế nhai mạnh như để trút giận, nói với Minh Hòa: "Chính là chương trình này nè, vốn định mời em, bị công ty đổi thành người khác."

"Chương trình gì thế?"

"Ngôi sao, nhà thiết kế và blogger lập đội cùng làm thương hiệu, cuối cùng so doanh số xem ai thắng." Niên Tuế chỉ tay vào người trên màn hình, "Chính là cô này, anh nhớ không? Màn cầu hôn của cô ấy còn là do em lên kế hoạch đấy, em vốn đã nghĩ xong lúc gặp cô ấy em sẽ nói gì rồi."

"Haizz…" Niên Tuế thở dài, ngả đầu ra sau dựa vào đùi Minh Hòa, "Thực ra đó thực sự là một cơ hội làm việc rất tốt."

"Sau này còn có nữa mà." Minh Hòa bưng đĩa, lại xiên một miếng khế đút cho cô.

"Hy vọng vậy."

Sau khi quyết định hủy hợp đồng Niên Tuế không hề dao động nữa, nhưng thực sự đến lúc này cô hoang mang thì vẫn sẽ hoang mang, sắp 30 tuổi rồi, cuộc đời lại đưa cho cô một ngã rẽ bắt cô phải lựa chọn.

"Làm blogger thì nhất định phải ký hợp đồng với công ty quản lý sao?" Minh Hòa hỏi cô.

"Cũng không nhất định vậy, nhưng ký với công ty thì đơn đặt hàng sẽ ổn định hơn, hơn nữa có người giúp mình kết nối, bản thân có thể đỡ lo hơn." Niên Tuế nằm bò trên đầu gối anh, nhếch môi cười: "Cả đời này đến giờ mới làm hai công việc, kết quả là nghỉ việc lần nào cũng chửi sếp lần đấy, cũng không biết người tiếp theo là ai đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!