Người bên cạnh cử động, Niên Tuế cũng theo đó tỉnh giấc, cô giơ tay che mắt, mơ màng hỏi một câu: "Mấy giờ rồi?"
Minh Hòa với tay lấy điện thoại xem, trả lời cô: "Vừa qua bảy giờ, còn sớm."
"Trời ơi, em vậy mà tự nhiên tỉnh dậy vào cái giờ "dương gian" này à." Niên Tuế lật người nằm ngửa, vỗ vỗ Minh Hòa nói, "Điện thoại đâu? Mau giúp em ghi lại khoảnh khắc vĩ đại này."
Minh Hòa chống khuỷu tay nhổm dậy, theo yêu cầu của cô mở máy ảnh lên nhắm vào cô, nhìn qua màn hình một lúc lại cảm thấy hình như có chỗ nào không đúng lắm, anh cười nói: "Vậy em cũng phải mở mắt ra chứ."
"Em không mở được!" Niên Tuế kéo chăn lên trùm kín đầu.
"Ngủ thêm tí nữa đi." Chăn trên người bị cô cướp hết, Minh Hòa vỗ vỗ vào cái bọc người đó, đứng dậy xuống giường nói, "Anh đi làm đây."
"Ừa."
Niên Tuế chuyển vào ở cũng được gần một tuần rồi, nói kỹ ra thì trong nhà cũng không có thay đổi gì quá lớn, chỉ là trên bồn rửa mặt có thêm một chiếc bàn chải điện màu trắng và đủ các loại chai lọ dưỡng da. Móc treo trên tường có thêm chiếc băng đô cô dùng khi rửa mặt.
Minh Hòa mở tủ lạnh, trên giá để đồ uống có thêm nước soda và bia, ngăn giữa có hũ tương ngưu bàng* mẹ Niên Tuế gửi cho.
*Một loại gia vị được chế biến từ nguyên liệu chính là ngưu bàng, kết hợp với các phụ liệu như đậu phộng, đậu xị, gừng già, rượu, muối… Nhờ kiêm luôn các công dụng như thanh lọc đường ruột, thải độc, dưỡng nhan và hỗ trợ giảm cân, loại sốt này thường được dùng làm món ăn kèm và rất được giới văn phòng, phụ nữ cũng như nhóm người trung niên, cao tuổi ưa chuộng
Anh chiên hai quả trứng làm bữa sáng, mở tủ bát ra lại bắt đầu phân vân không biết nên lấy cái đĩa nào, cái đĩa in hoa văn nổi kiểu Pháp này đẹp? Hay là cái đĩa sứ màu cổ điển có viền ren này đẹp? Cũng không biết Niên Tuế kiếm đâu ra nhiều đĩa đẹp thế không biết.
Trên bậu cửa sổ bày một hàng chai thủy tinh, đều là chai lọ cô uống xong giữ lại, lớn nhỏ hình dáng khác nhau, trong chai đều cắm hoa, hai hôm trước là hoa cát tường, hôm qua cô đổi thành hoa đồng tiền hồng.
Trước khi ra cửa, Minh Hòa kéo rèm cửa phòng khách ra, để ánh nắng ban mai chiếu sáng cả căn phòng.
Trên bàn trà có đồ ăn vặt cô thích và máy tính của cô, trên thảm có thêm một chiếc đệm ngồi hình bông hoa, Niên Tuế thích ngồi khoanh chân trên đó vừa xem show vừa cắt video.
Minh Hòa cầm chìa khóa xe trên tủ huyền quan, nhẹ nhàng khép cửa lại.
Làm sao bây giờ, còn chưa đi làm mà anh đã mong tan làm về nhà rồi.
Lo lắng cô ngủ một mạch đến chiều mới dậy, gần mười một giờ Minh Hòa gọi điện về.
"Alo."
"Dậy chưa đó?"
Giọng Niên Tuế nghe vẫn còn ngái ngủ, nói: "Tỉnh rồi, nhưng vẫn đang trên giường."
Minh Hòa dịu dàng dỗ dành: "Dậy đi, tìm chút gì ăn, chiều đừng ngủ nữa."
"Ùa."
"Ừm." Anh cười, hỏi: "Hôm nay có đến đón anh tan làm không?"
"Ý anh là em bắt taxi qua đó rồi lại ngồi xe anh về á?" Niên Tuế hỏi ngược lại: "Em rảnh lắm à?"
5 giờ 40 phút chiều, nhìn thấy ai đó ăn mặc chỉnh tề đứng ở cửa quán, Minh Hòa khoanh tay "hửm?" một tiếng, cố gắng nén khóe môi, hỏi: "Có người rảnh rỗi gớm nhỉ?"
"Ngồi trước máy tính cả chiều, mỏi cổ, ra ngoài vận động chút." Niên Tuế nhìn giờ, hỏi anh: "Tan làm được chưa? Đói quá à."
"Đi." Minh Hòa nắm tay cô chạy thẳng ra ngoài: "Đừng để ba anh nhìn thấy."
Hoàng hôn vàng xán lạn, gió thổi tung vạt áo anh và mái tóc dài của cô.
Chưa nói đến việc Minh Hòa vốn quen thói đi muộn về sớm, cho dù Minh Phương Duệ có thực sự nhìn thấy cũng sẽ chẳng nói gì, nhưng hai người họ cứ phải nhân lúc chiều tà diễn một vở kịch bỏ trốn.
Hai diễn viên không đủ chuyên nghiệp, vẫn không nhịn kìm mà phì cười, mười ngón tay đan chặt vào nhau, nhịp bước đồng điệu, gió hòa lẫn tiếng tim đập vù vù bên tai, nhưng chẳng có ai hô "cắt".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!