Chương 35: căn phòng

Ngày thứ hai đến Aranya, Niên Tuế đã đăng một video ghi lại khoảnh khắc buổi tối uống rượu cùng mấy chị em tại quán bar bờ biển.

"Tiểu Hồng Thư C15RN517" bình luận: Chà, hạnh phúc thế.

Sáng hôm sau, cô cập nhật trang phục đi xem show hôm đó, áo khoác gió đen dài đến mắt cá chân, bên trong phối áo quây và quần tây ống rộng, để lộ một phần eo thon thả, khiến cả set đồ all

-black không quá trầm buồn.

Cô gái khoác vai cô cũng mặc váy cùng tông màu, mái tóc bạch kim cá tính và hút mắt, cả hai đều đeo kính râm.

Khu bình luận có người nói: Đây là chồng của ai? Đây lại là vợ của ai?

Bên dưới là một loạt bình luận "của tui của tui", "Tiểu Hồng Thư C15RN517" muốn bình luận một câu "thực ra là của tôi", nhưng lại nhịn xuống.

Có một bức ảnh Niên Tuế chụp một mình trước gương, cô phóng to ống kính, mái tóc đen dài được vén sang một bên, để lộ chiếc khuyên tai hình con cá nhỏ bằng kim loại trên d** tai phải.

Khu bình luận có người xin link mua, chủ tài khoản trả lời: Mẫu do chồng Niêm tự tay làm, đợi về nhà tui bảo ổng làm thêm mấy cái tặng mọi người ha ha ha ha ha.

"Tiểu Hồng Thư C15RN517" thả tim cho bình luận này, sau đó chuyển sang ứng dụng mua sắm đặt mua mười cuộn dây đồng mạ vàng và một hộp phụ kiện móc khuyên tai to đùng.

Tháng này việc thi công chi nhánh Góc Phố cũng bắt đầu khởi công, Minh Hòa ở trong công trường xi măng cả ngày, xong việc lập tức về nhà tắm rửa thay quần áo, đợi đến khi chạy tới sân bay vẫn muộn một chút.

"Mọi người đâu rồi?" Anh đón lấy vali trong tay Niên Tuế, tay kia nắm lấy tay cô, mười ngón đan chặt trong lòng bàn tay.

"Chử Mộng có xe riêng, tiện đường chở Miểu Miểu về rồi."

"Mấy ngày nay đi chơi vui không?" Minh Hòa bóp nhẹ tay cô hỏi.

"Vui lắm." Niên Tuế cười rạng rỡ, không kìm được kể với anh, "Em còn gặp mấy ngôi sao đấy."

"Thật à?"

Suốt dọc đường về nhà hai người chia sẻ những chuyện vặt vãnh mấy ngày qua, Minh Hòa nói với Niên Tuế: "Nhanh thì chắc đầu năm sau quán mới có thể khai trương."

"Ở đâu thế?" Trời dần tối, về đến nhà cũng phải mất mấy chục phút, may mà trước khi về Niên Tuế có mua một túi bánh mì, cô xé bao bì, miếng đầu tiên đút cho Minh Hòa trước.

"Ở bên Tào Hà Kính, gần đó cũng có khá nhiều công ty internet." Tranh thủ lúc chờ đèn đỏ, Minh Hòa cúi đầu cắn một miếng bánh sừng bò socola giòn tan mềm mại.

"Thế chẳng phải khá gần chỗ làm cũ của em sao?"

"Đúng rồi."

Giờ này lười đợi đồ ăn giao tới, về đến nhà Minh Hòa định nấu hai tô mì nước dùng đỏ, vừa hay cũng thuận theo câu nói "lên xe ăn sủi cảo, xuống xe ăn mì", tẩy trần đón gió cho người đi công tác về.

"Ngăn tủ lắp xong hết chưa?" Niên Tuế nhớ nhung phòng để quần áo cả tuần nay rồi, Minh Hòa nhất định đòi giữ bí mật, đến một tấm ảnh cũng không chịu gửi cho cô xem.

"Xong rồi." Minh Hòa mò đến công tắc trên tường, ấn tay nắm cửa gọi cô, "Vào nghiệm thu đi, cô giáo Niêm Niêm."

"Woa." Niên Tuế vừa vào cửa nhìn thấy đã không nhịn được cảm thán, "Rộng thế này á?"

Hai mặt tường đều được đóng tủ mới, đủ để cô để quần áo bốn mùa, một mặt khác làm riêng móc treo tường để cô treo mũ và túi xách, góc tường chừa một chỗ đặt bàn trang điểm, Minh Hòa định để hai hôm nữa cô tự ra cửa hàng chọn.

"Mới làm xong, vẫn phải để hai hôm cho bay mùi." Anh khoanh tay dựa vào khung cửa, "Dây đèn anh cũng thay mới rồi, ánh sáng lạnh, ánh sáng ấm, ánh sáng tự nhiên đều có hết."

"Tuyệt thật, chỗ này có thể làm phòng làm việc của em luôn được rồi." Niên Tuế gật đầu, hài lòng, hài lòng vượt ngoài mong đợi.

"Phòng của em thì?" Cô quay đầu hỏi Minh Hòa, "Em dọn giường trước đã."

Minh Hòa nhìn cô, lông mi chớp chớp, lặp lại câu hỏi: "Phòng của em thì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!