Bóc xong hộp hàng cuối cùng và giới thiệu xong, Niên Tuế vươn tay tắt máy quay, chống tay lên thắt lưng đứng dậy.
Lần nào quay video đập hộp xong phòng khách cũng bừa bộn như bãi chiến trường, cô nhặt giấy xốp nổ dưới đất nhét vào thùng rác, định lát nữa chia làm mấy lần mang xuống trạm rác dưới lầu.
Đã là rạng sáng, khu chung cư vắng lặng yên bình, chỉ còn lại vài ngọn đèn đường bầu bạn cùng đêm thâu.
Niên Tuế khoác thêm chiếc áo khoác hoodie bên ngoài váy ngủ, hai tay đều xách đồ, cô dùng khuỷu tay đẩy cửa kính ra, vừa ngước mắt lên thì sững lại ở cửa, không bước thêm bước nào nữa.
Đèn cảm ứng tỏa ra ánh sáng trắng không quá rõ, bóng lưng người đàn ông ngồi trên bậc thềm trông có vẻ hơi cô đơn. Đầu anh dựa vào viên gạch đá bên cạnh, bất động như thể đã ngủ thiếp đi.
Niên Tuế vứt rác xong quay lại anh vẫn chưa tỉnh, cô ngồi xổm xuống, đưa tay chạm nhẹ vào mặt anh.
"Sao lại ngủ ở đây vậy?"
Minh Hòa cau mày mở mắt, lòng trắng mắt vằn lên tia máu đỏ, ánh nhìn rơi trên mặt cô hơi mờ mịt, chắc là ngủ đến mụ mị cả người.
"Về rồi à?" Niên Tuế hạ thấp giọng hỏi anh.
Minh Hòa cựa quậy muốn đứng dậy, đầu óc choáng váng, chân cũng tê dại, vừa đứng lên anh suýt chút nữa mất thăng bằng, Niên Tuế vội vàng đưa tay đỡ lấy anh.
"Mấy giờ rồi?" Giọng Minh Hòa khàn đặc, bàn tay nắm lấy cổ tay cô vô thức siết chặt khiến cô hơi đau.
"Em cũng không biết nữa." Niên Tuế hỏi anh: "Anh đến từ lúc nào thế?"
"Chắc là hơn mười giờ, anh nhắn tin cho em mà em không trả lời."
"Hả?" Niên Tuế áy náy nói, "Vừa rồi em mải quay video, không để ý điện thoại."
Gió đêm lành lạnh, cô xoa xoa cánh tay, nắm ngược lại cổ tay Minh Hòa kéo về phía cầu thang: "Anh cứ đợi ở đây suốt à? Anh cứ lên bấm chuông là được, đằng nào em cũng ở nhà."
Minh Hòa nói: "Anh sợ em đang ngủ."
Ngón tay Niên Tuế trượt xuống, mười ngón tay đan chặt lấy tay anh, dắt anh bước vào thang máy.
Minh Hòa vẫn thấy chóng mặt, thang máy đột ngột khởi động khiến trước mắt anh trắng xóa trong giây lát.
Vai bỗng nặng trĩu, Niên Tuế ngước mắt lên, nhìn qua hình ảnh phản chiếu mờ ảo trên cửa inox thấy anh đang đứng phía sau mình.
"Mấy ngày nay có nhớ anh không?" Minh Hòa trầm giọng hỏi cô.
Niên Tuế kéo hai cánh tay anh vòng qua eo mình, thẳng lưng để anh dựa vào thoải mái hơn.
Lòng bàn tay Minh Hòa áp lên bụng cô, dụi đầu vào cổ cô: "Anh cũng nhớ em."
Trái tim vừa nhìn thấy anh đã mềm nhũn ra rồi, nhưng miệng vẫn cứng, Niên Tuế nghiêng đầu muốn tránh: "Anh bớt cái bài này đi."
Trước cửa nhà vẫn còn đống thùng hàng chưa vứt hết, cô đá chúng vào sát tường, mở cửa đưa Minh Hòa vào nhà.
Lần này không đợi Niên Tuế mở miệng hỏi, Minh Hòa chủ động khai báo lịch trình mấy ngày nay của mình: "Trung tâm Sức khỏe Tâm thần Thượng Hải hẹn khám lần đầu phải đợi một tháng, số chuyên gia cũng khó lấy, anh Lâm Việt có người bạn quen biết hiện đang làm giáo sư thỉnh giảng ở Đại học Hàng Châu, nên anh qua đó một chuyến."
"Trung tâm Sức khỏe Tâm thần?" Niên Tuế đặt ấm đun nước xuống, quay người nhìn Minh Hòa, "Số 600 đường Uyển Bình Nam á?"
"Ừm."
Niên Tuế cau mày khó hiểu: "Anh đến đó làm gì?"
"Làm kiểm tra."
"Anh." Niên Tuế bước nhanh đến trước mặt Minh Hòa, vừa mở miệng đã suýt nói lắp, "Chỉ, chỉ, chỉ vì hôm đó em nói anh tâm lý đen tối á? Cái tên này, này anh ngốc à, anh cũng biết em nói chuyện không biết suy nghĩ mà, anh việc gì phải coi là thật?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!