Đầu tháng 9, Niên Tuế đến Du Thứ một chuyến. Cổ trấn vào đầu thu ngập tràn ánh nắng trong veo, cô mặc một chiếc váy phối màu trắng đen, tóc búi sau đầu cài một cây trâm bạc.
Ánh mắt cô khi ngoảnh lại nhìn vào ống kính mang vẻ lạnh lẽo mà xa cách, Minh Hòa nhìn qua màn hình mà nhịp tim cũng lỡ mất một nhịp.
Theo lệ thường, anh thả tim, lưu lại, rồi dùng tài khoản ID "Tiểu Hồng Thư C15RN517" bình luận: Cô giáo Niêm Niêm sao còn chưa chịu về nhà?
Địa điểm chi nhánh nhà hàng đã chọn xong, cũng nằm ở một góc ngã tư đường. Mấy ngày hôm nay hai ông chủ bận rộn bàn bạc phương án sửa sang với nhà thiết kế, hôm nào cũng tối mịt mới về đến nhà.
Hôm nay coi như kết thúc sớm, Minh Hòa xách túi thức ăn cho mèo bước ra khỏi chung cư.
Ánh hoàng hôn buông xuống người cô làm mờ đi những đường nét, cô gái đang cúi người trêu đùa chú mèo, mái tóc dài trượt xuống bên má, cô vẫy vẫy tay dịu dàng hỏi: "Meo meo, em ăn cơm chưa?"
Minh Hòa đứng nhìn từ xa, ánh mắt bỗng chốc trở nên mềm mại, khóe môi cong lên.
"Em nó không phải là meo meo." Anh đi đến bên bồn hoa rồi ngồi xổm xuống.
Niên Tuế ngẩng đầu nhìn anh, hỏi: "Vậy tên là gì?"
Minh Hòa đổ thức ăn vào bát, gọi mấy con mèo hoang: "Niên Niên, Tuế Tuế, lại ăn cơm nào."
Niên Tuế lườm anh một cái, cũng không chịu yếu thế, vẫy tay gọi hai con mèo khác: "Minh Minh, Hòa Hòa, mấy bé tới đây nè?"
Ngay sau đó cả hai đều bật cười, người này chê người kia "trẻ trâu", người kia thúc cùi chỏ vào người này một cái.
Gần một tuần không gặp, Minh Hòa đứng dậy, ánh mắt nhìn cô bất giác trở nên dính như keo, hỏi: "Sao em qua đây?"
"Em với Miểu Miểu vừa ăn cơm ở bên ngoài, tiện đường mang quà cho anh."
Bóng tối bao trùm tứ phía, đèn đường bật lên ánh sáng vàng vọt, Minh Hòa nhếch môi vui vẻ nói: "Gì thế?"
"Em làm rất lâu đó nha, một món đồ cực kỳ hợp với anh." Niên Tuế mở túi lấy ra một xấp vải nhuộm, hai tay giơ cao mở ra cho Minh Hòa xem.
Minh Hòa nhướng mày, mấp máy môi nói ra tên của nó: "Một cái tạp dề."
"Đúng vậy." Niên Tuế hạ tay xuống, để lộ khuôn mặt tươi cười rạng rỡ sau lớp vải xanh trắng: "Thế nào? Có phải rất hợp với anh không?"
"Hợp." Minh Hòa gật đầu, giơ tay lên định bảo cô đeo thử cho mình xem.
Có người đi dạo và dắt chó đi ngang qua, Niên Tuế mặc kệ anh, gấp gọn lại rồi cất vào túi, hỏi: "Anh ăn tối chưa?"
"Chưa."
"Hả? Biết thế vừa nãy gọi anh đi cùng rồi." Niên Tuế nói, "Em tưởng anh đi ăn với đàn anh của anh rồi chứ."
"Anh ấy phải về nhà ăn cơm với vợ." Minh Hòa một tay cầm tạp dề và thức ăn mèo, tay kia đưa về phía cô: "Đi thôi, lên nhà cùng anh ăn tí."
Niên Tuế đặt tay lên, được anh nắm chặt trong lòng bàn tay.
Trong tủ lạnh có sủi cảo đông lạnh, Minh Hòa nấu một nồi canh chua, Niên Tuế ngửi thấy mùi thơm liền đi vào bếp, đứng sau lưng anh ngó vào nồi, nói: "Thơm quá à."
"Anh lấy cho em cái chén nhé?"
"Em no rồi, anh mau ăn đi, bảy giờ hơn rồi."
Trong nhà chỉ bật một ngọn đèn treo trên quầy bar chỗ ăn, Niên Tuế và Minh Hòa ngồi song song trên ghế cao, cô chống cằm, nghiêng đầu nhìn anh.
"Đúng rồi." Minh Hòa bỗng nhiên mở miệng, "Có chuyện này muốn đợi em về nói với em."
"Gì á?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!