Chương 30: đèn bàn

"Sao em biết vụ đó vậy?" Niên Tuế hỏi Vưu Giai Diệp.

"Hiểu Hiểu kể với em, hồi trước bạn ấy là trợ lý của chị Nam."

"Ồ." Niên Tuế dặn dò cô ấy: "Hôm nay chị nghe qua thôi nha, chuyện này đừng kể cho người khác nữa, nhất là người trong công ty, nói ra không tốt cho em đâu."

"Em biết rồi, em chưa nói với ai cả."

"Cũng không ngờ đó nha." Vưu Giai Diệp nói: "Trước đây mời mọi người đến nhà làm khách, hai người họ còn tỏ ra rất kính trọng nhau như khách, hóa ra tất cả đều là diễn cả."

Niên Tuế không tiếp lời, không biết phải nói gì và cũng không có tâm trạng để tiếp lời. Chuyện này càng nghĩ cô càng đau đầu.

Cô bấm nút quay, mỉm cười nói: "Chúng ta tiếp tục nhé, trang điểm xong sớm thì nghỉ sớm."Sau khi rời khỏi sân bóng, Minh Hòa gửi cho Niên Tuế một tin nhắn. Lúc đó việc quay đã kết thúc, Niên Tuế trả lời anh: Hơi muốn ăn gà nấu rượu rồi nè.

Minh Hòa gửi tin nhắn thoại hỏi cô: "Vậy lát nữa anh qua đón em nhé?"

Niên Tuế cũng trả lời bằng tin nhắn thoại: "Lúc anh đến tốt nhất là nên chuẩn bị tâm lý trước nha."

Minh Hòa: ?

Niên Tuế: Cười mà không nói. jpg

Minh Hòa về nhà tắm rửa thay quần áo, đợi khi anh lái xe đến dưới khu căn hộ của Niên Tuế thì sắc trời đã tối.

Hoàng hôn buông xuống, anh bước lên hai bậc thang, cầm điện thoại định nhắn tin báo cho Niên Tuế biết anh đã đến dưới nhà.

"Hello anh trai."

Bỗng một bàn tay thò ra trước mặt, Minh Hòa phanh gấp, từ từ ngước mắt lên.

Cô gái xinh đẹp dùng tay chống cửa chặn đường anh, mặc áo trễ vai và quần short denim, đôi bốt cao mũi nhọn hơi lùng bùng. Đôi khuyên tai tròn bạc lắc lư theo động tác vén tóc. Cô hỏi anh: "Muốn cùng em chat chúa yêu đương Yahoo* không nè?"

*Từ gốc là QQ, từ này bắt nguồn từ một bài hát, ý là chỉ yêu qua mạng trên ứng dụng QQ

Minh Hòa đặt điện thoại xuống, cúi người nhìn kỹ khuôn mặt cô, bật cười: "Đây là cái em bảo anh chuẩn bị tâm lý đó hả?"

Niên Tuế nhướng mày với anh. Chỉ riêng lớp trang điểm mắt khói này thôi, Vưu Giai Diệp đã trang điểm cho cô hơn nửa tiếng, Niên Tuế nhắm mắt suýt ngủ quên.

"Em gái đó nói đây là phong cách Y2K, cái là em nói cái thời yahoo@ của chúng ta hồi đó đâu có như thế này."

Minh Hòa cười, chìa tay ra nói: "Đi thôi, đồ phong cách HKT."

Niên Tuế đẩy vai anh: "Anh mới là HKT."

Đôi khi cô cảm thấy Minh Hòa không giống bạn trai mà dường như là một người bạn đồng hành của cô hơn.

Không phải là kiểu yêu đương chóng vánh chỉ quan hệ thể xác mà không cần tình cảm, mà là mối quan hệ như thời thơ ấu cùng nắm tay nhau đạp nước.

Họ cùng ăn cơm, cùng xem phim mới ra rạp, cùng nhau đi dạo vào buổi tối, cùng nhau làm thủ công.

"Sao dán không chắc thế nhỉ?" Niên Tuế lẩm bẩm. "Hở chạm vào cái là rơi ra rồi."

Gần đây cô định tự làm một vài món đồ nho nhỏ để tặng quà rút thăm may mắn cho fan, đã mua nguyên liệu, mua dụng cụ, nhưng tiếc là không có đôi tay khéo léo. Hồi đi làm cô đã ghét nhất làm mấy việc tỉ mỉ này.

"Nên dùng keo nến thì tốt hơn, loại keo này không hợp để dán vải." Minh Hòa nói: "Nhà anh có, anh đi lấy nhé?"

"Keo nến á?" Niên Tuế chống bàn trà đứng dậy khỏi sàn nhà: "Hình như có."

Cô lục lọi trong một cái hộp đựng đồ lặt vặt bị bỏ xó ở sâu trong tủ quần áo, bới một lúc lâu cuối cùng cũng tìm thấy bộ dụng cụ trong ký ức.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!