Trời dần về đêm, những tòa nhà cao tầng ẩn nấp vào đêm tối, chỉ còn lác đác vài ngọn đèn tô điểm ở trung tâm.
Niên Tuế được phục vụ dẫn đến ngồi cạnh cửa sổ, đối phương đưa cho cô một tờ giấy, nói rằng đây là thực đơn đêm nay, cũng là món mới sẽ lên trong tuần sau.
"Hai vị muốn uống gì ạ?"
"Nước lọc là được rồi."
"Vâng." Trong nhà hàng đang bật điều hòa, thấy cô thẳng vai, phục vụ hỏi: "Có cần khăn choàng không ạ? Chỗ này là cửa thoát gió có thể hơi lạnh."
"Không cần đâu." Niên Tuế cười với anh chàng: "Cảm ơn bạn nhé."
"Nếu có cần gì cứ gọi em ạ."
Chờ cậu nhân viên rời đi, Vu Diểu lập tức ghé sát Niên Tuế thì thầm: "Thái độ phục vụ tốt hơn hẳn luôn chị, như nhà hàng 5 sao ấy."
"Tối nay thì khác gì đâu?" Niên Tuế không vì thế mà thay đổi cách nghĩ: "Vẫn phải xem bình thường thế nào đã."
Trong nhà hàng là những vị khách được mời đến tham gia thử món mới, có cây xanh che chắn nên cô không nhìn được hết, cổ không tự chủ mà cứ rướn cổ dài ra.
"Chị, chị tìm gì thế?"
"Chị hả." Niên Tuế thôi nhìn nữa, đáp: "Chị xem xem có ai đến."
"Hình như cũng không mời blogger nào." Vu Diểu nhìn quanh: "Ông chủ này có vẻ khá có tầm nhìn đó ạ."
"Mục đích của đối phương chưa chắc đã đơn thuần." Niên Tuế cầm thực đơn trên bàn lên: "Muốn lấy lại danh tiếng thì tận dụng lượng truy cập của chị là tốt nhất, đây gọi là quảng bá."
"Thế sao chị vẫn đến ạ? Lúc chị đăng video lên chẳng phải là giúp họ quảng cáo trá hình sao?"
"Chị có thể không đăng mà, cứ coi như đến ăn một bữa miễn phí đi." Niên Tuế đọc kỹ nội dung trên giấy: "Món ăn ở chỗ họ vẫn khá ngon."
So với hôm đó, nhà hàng tối nay yên tĩnh hơn nhiều, các nhân viên phục vụ món chia nhau quản lý từng khu vực, làm việc có trật tự, cũng đáp ứng mọi yêu cầu, với tư cách là khách hàng, tâm trạng dùng bữa của Niên Tuế cũng tốt hơn hẳn.
Một đĩa tôm áp chảo sốt trứng muối được mang lên, Vu Diểu giơ điện thoại tìm góc chụp, nói với Niên Tuế: "Món trẻ con chị thích đến rồi kìa."
"Món trẻ con là gì vậy?" Niên Tuế lần đầu nghe thấy cách nói này, không hiểu nổi: "Món ăn mà còn phân biệt trẻ con người lớn à?"
"Món trẻ con thì là món trẻ con thôi." Vu Diểu cũng không biết giải thích thế nào với cô.
Món chính tối nay là bò nấu súp chua cay kiểu Thái kèm bánh mì cắt lát, Niên Tuế nếm thử một miếng, rồi giơ tay gọi phục vụ.
"Chào chị, có vấn đề gì không ạ?"
Niên Tuế ngẩng đầu nhìn anh bạn, hỏi: "Có cơm không ạ? Cơm trắng ấy."
"À…" Đối phương có lẽ không ngờ lại có người có yêu cầu như thế, cười gượng gạo, đáp: "Em vào sau bếp hỏi giúp chị nhé."
Chưa đầy vài phút, cậu nhân viên đã quay lại, tay bưng một bát cơm trắng, nói với Niên Tuế: "Có cơm ạ, nhưng không phải cơm mới nấu buổi tối, xin hỏi chị có ngại không ạ?"
"Không ngại không ngại đâu." Niên Tuế vẫy tay bảo cậu ấy đặt bát xuống: "Tôi chỉ cần cơm nguội thôi."
"Chị." Vu Diểu lấy tay che trán: "Sao chị lại đến tiệm người ta mà đòi ăn cơm nguội thế?"
"Cơm cứng ngâm trong súp mới ngon chứ trời." Niên Tuế cầm muỗng lên, múc nước súp rưới lên cơm.
Món súp chua cay này dùng cà chua làm nền, thịt bò xay được ướp và xào, thêm nấm truffle đen và lá ngò tây, cả món súp đậm đà nhưng không quá ngấy. Niên Tuế trộn cơm, múc một muỗng đút cho Vu Diểu trước, hỏi cô bé: "Sao nào? Có phải ngon hơn là ăn kèm với miếng bánh mì khô khốc này không?"
Miệng Vu Diểu đầy thức ăn không nói được, gật đầu giơ ngón cái lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!