Từ Lâm Việt nhẩm tính đã hơn nửa tháng không gặp Minh Hòa. Sáng nay vừa bước vào nhà hàng thấy ông chủ kia đang đứng bên quầy, anh ấy khoanh tay đi vòng quanh anh nửa vòng.
"Sao vậy?" Minh Hòa đang kiểm tra đơn đặt hàng, ngẩng đầu nhìn anh ấy một cái.
"Nghe nói dạo này cậu đang yêu hả?"
Minh Hòa khựng đơ, hỏi ngược lại: "Sao anh biết?"
"Bà xã anh nói, cô ấy bảo giọng nói trong video giống cậu đó." Từ Lâm Việt cười một tiếng: "Thật hả?"
Hai hôm trước khi nhóm Vương Lộ lén lút bàn tán trong điện thoại anh ấy cũng đi ngang qua nghe thấy một đoạn, lúc đó cứ nghĩ đám trẻ đang bàn chuyện buôn dưa lê của ngôi sao nào, không ngờ lại là chuyện của Minh Hòa.
Mùa xuân năm nay Từ Lâm Việt tổ chức đám cưới, Minh Hòa là phù rể của anh ấy, vợ anh ấy tên là Đào Đình, cũng làm việc tại một tòa nhà văn phòng gần đó, là quản lý cấp cao của một công ty mỹ phẩm nước ngoài.
"Chị dâu cũng xem…" Minh Hòa cúi mắt xuống, không biết nên gọi Niên Tuế là gì, đành nói ngắn gọn: "Cũng xem ạ?"
Từ Lâm Việt nói: "Vợ anh khá thích bạn gái cậu, theo dõi lâu rồi."
"À dạ." Minh Hòa không thể không thừa nhận, nghe vậy trong lòng thấy khá vui.
Thực ra, hai tháng trước cũng chính Đào Đình là người đầu tiên lướt thấy bài đăng của Niên Tuế và kể cho Từ Lâm Việt và Minh Hòa nghe.
Bây giờ Từ Lâm Việt đã hiểu lúc đó Minh Hòa đang lơ tơ mơ vì chuyện gì. Anh ấy hỏi anh: "Vậy cái bài đăng trên Weibo lúc đó, là chủ quan hay khách quan vậy nè?"
"Khách quan ạ. Lúc đó cô ấy không biết là em."
"Thế còn đoạn video sau đó?"
Minh Hòa đáp thật trân: "Vụ đó có lẽ không được khách quan cho lắm."
Từ Lâm Việt chống một tay lên quầy, đùa giỡn: "Chúng ta không cần phải bán nah nsắc ông chủ để vãn hồi danh tiếng đâu nhỉ?"
"Tự em muốn thế." Minh Hòa khoanh một vòng trên bảng biểu, nói mà không hề thay đổi sắc mặt, thẳng thắn: "Em bằng lòng."
"Được thôi." Từ Lâm Việt gật đầu nói: "Thì ra là vậy."
Niên Tuế đã về Từ Châu được một tuần. Minh Hòa đặt cặp tài liệu xuống, lấy điện thoại ra khỏi túi.
Từ Lâm Việt nhìn rõ khóe môi anh cong lên, ánh mắt bỗng chốc sáng rực.
"Em đi đây, lô thịt bò lần trước không được đâu nhé, nếu tháng này chất lượng vẫn như vậy thì tìm nhà cung cấp khác đi." Minh Hòa vừa nói vừa bước ra ngoài.
"Gửi cái gì vậy?" Người đang yêu luôn khờ khạo mà hạnh phúc, khiến Từ Lâm Việt không nhịn được trêu chọc anh: "Cười vui thế."
Minh Hòa đẩy cửa đi ra, để lại một câu: "Không nói cho anh biết."
Thực ra Niên Tuế chẳng gửi chữ nào, chỉ là một tấm ảnh chụp màn hình đặt vé tàu cao tốc, chuyến tàu sẽ đến Thượng Hải vào chiều nay lúc 18 giờ 21 phút.
Lối ra đông nghịt người qua lại, thấy cô ôm một bó hoa bước ra, Minh Hòa bước tới và đưa tay ra đón.
"Làm gì đấy?" Niên Tuế ôm hoa nghiêng người né tránh, nói: "Không phải mua cho anh đâu, cái này là Ngô Nham tặng tôi, đừng hiểu lầm."
"Không hiểu lầm đâu." Minh Hòa giơ tay lên: "Tôi giúp cầm một chút thì được chứ?"
"Ồ." Niên Tuế buông tay, giao luôn cả vali hành lý cho anh xách.
"Tôi tưởng cô phải qua sinh nhật mới về chứ."
"Thứ Hai phải tới công ty." Niên Tuế duỗi người một cái: "Sợ mai về gấp quá."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!