Chương 27: ngày hè

Niên Tuế quen với việc mở mắt ra là có tin nhắn của Minh Hòa trong WeChat, đôi khi là "cô dậy chưa, đôi khi là "muốn ăn gì không."

Đôi khi cô sẽ gọi món từ tối hôm trước, sáng hôm sau ngủ dậy đã có cơm canh nóng hổi để ăn.

Ngày tháng trôi qua chầm chậm, dường như quay trở lại cái mùa đông lạnh giá đó, điểm khác biệt duy nhất là khi ấy gió lạnh cắt da, họ đứng bên đường, quây quần quanh một quầy hàng nhỏ ăn món Oden nóng hổi bốc hơi.

Lúc đó Niên Tuế quấn chiếc khăn quàng cổ bằng lông cừu dày cộp, bị món cánh cá mập Bắc Cực trong miệng làm bỏng đến mức ngửa đầu hết sức thổi hơi.

"Có lạnh không?" Minh Hòa xin bà chủ một chiếc cốc giấy đựng chút nước súp nóng để cô sưởi ấm tay.

"Không lạnh." Niên Tuế lắc đầu, nói với anh: "Tôi cứ muốn ăn thử một lần như thế này, hồi nhỏ xem phim Hàn Quốc tôi ngưỡng mộ nam nữ chính lắm."

Minh Hòa đưa tay lau vết tương cà dính trên cằm cô, cong khóe mắt mỉm cười nói: "Agassi, manimeogeo." (Cô gái, ăn nhiều vào.)

Niên Tuế tò mò nhìn anh, dưới ánh đèn của quầy ăn vặt, đôi mắt cô sáng long lanh: "Anh còn biết tiếng Hàn à?"

"Trước đây tôi quen một người Hàn Quốc, cách nói chuyện của họ rất thú vị, tôi học từ người đó."Bây giờ trời nắng chang chang, họ ngồi cạnh nhau trong một quán đá bào.

Quán được bài trí ấm cúng, ngoài cửa sổ ve kêu râm ran. Niên Tuế múc một muỗng đá sữa dừa mịn màng cho vào miệng, nói với Minh Hòa: "Mùa hè vẫn sướng nhất, sao lại có người không thích mùa hè cơ chứ?"

Minh Hòa đang ngậm một viên dưa lưới hình tròn trong miệng, nhìn ra ngoài cửa sổ cây long não bị ánh nắng xuyên thấu, gật đầu.

Nếu không phải Niên Tuế đề nghị, anh nghĩ cả đời này anh sẽ không bao giờ lái xe tám cây số vào một ngày cuối tuần nhiệt độ cao nhất là 36 độ C để ăn bát đá bào dưa lưới này.

Cũng giống như việc anh thực ra sẽ không đứng bên lề đường trong cái lạnh cắt da của mùa đông để ăn Oden.

Chỉ vì có người bên cạnh nên anh mới thấy thú vị, anh mới sẵn lòng làm.

Mùa hè này họ lại gặp nhau rất nhiều lần, cùng nhau ăn rất nhiều bữa.

Những việc này họ đã từng làm rất nhiều trong quá khứ, nên việc làm quen lại dường như cũng không quá khó khăn.

"Chồng ơi…" Niên Tuế đang cúi đầu xem điện thoại.

Tim Minh Hòa run lên, ánh mắt cũng trở nên mơ hồ.

"Cảm giác như dạo này chồng sống rất sung sướng, sắc mặt tốt lên mà mặt cũng tròn hơn rồi." Niên Tuế đọc xong nửa sau của bình luận, quay đầu nhìn Minh Hòa hỏi: "Tôi ú lên hả?"

Minh Hòa nghiêng người, hai người bốn mắt nhìn nhau. Cô chớp chớp mắt, chờ anh trả lời.

"Cũng được mà." Minh Hòa nhét một miếng kem vào miệng, đáp bừa một câu: "Có lẽ là do nóng nở lạnh co."

Gần đây hệ số Engel của hai người họ hơi cao. Niên Tuế đưa tay xoay thẳng mặt anh lại, nửa thân trên nghiêng về phía trước, nhìn kỹ từ trái sang phải rồi nói: "Nhưng sao tôi thấy anh chẳng thay đổi gì cả? Thịt của anh nở đi đâu hết rồi?"

"Tôi có chơi bóng mà." Minh Hòa nói: "Không thể nào chỉ ăn mà không vận động được."

"HẢ?!" Niên Tuế cao giọng, hai tay nắm lấy tai anh kéo xuống: "Tám giờ mấy anh rủ tôi đi ăn gà hầm rượu, kết quả lén lút tập luyện sau lưng tôi, anh có phải là người không hả Minh Hòa ơi?"

Minh Hòa đành phải cúi đầu khom lưng, nắm lấy hai cổ tay cô, vừa cười vừa mếu: "Thế nếu tôi rủ, cô có chịu đi cùng không?"

"Đi chớ." Niên Tuế lập tức đồng ý.

"Thật không?"

Niên Tuế thực ra không dùng nhiều sức, buông tai anh ra: "Hôm nay đi luôn."

Cô duỗi một chân ra, nhón mũi chân lắc lư: "Hôm nay tôi tiện thể mang giày thể thao mà."

"Được rồi." Minh Hòa đồng ý: "Tôi dẫn cô đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!