Đêm đầu tiên trở lại Thượng Hải, Niên Tuế ngủ một mạch suốt mười lăm tiếng đồng hồ. Trước khi nhắm mắt thiếp đi lúc mười giờ tối hôm qua, cô còn thầm ăn mừng vì cuối cùng giờ giấc sinh hoạt cũng trở lại bình thường, ai ngờ đâu giấc ngủ này lại chứng minh cô vẫn đang sống theo múi giờ số 8 bờ Tây nước Mỹ.
Ngủ quá nhiều cũng chẳng giúp tinh thần sảng khoái hơn là bao. Đánh răng xong, cô vẫn cảm thấy toàn thân rệu rã như cũ, cầm điện thoại nằm vật xuống sô pha, lưỡng lự không biết nên đặt hoành thánh hay cơm bò trứng mềm cho bữa ăn đầu tiên trong ngày.
Tiếng chuông cửa vang lên còn dồn dập hơn cả tiếng báo thức, "đinh đoong đinh đoong" liên hồi mấy cái, đấm thẳng vào bộ não đang mơ màng của cô khiến cô tỉnh cả người.
"Tới đây." Niên Tuế xỏ dép lê, khó khăn lắm mới nhấc người dậy khỏi ghế sô pha.
"Xin chào, giao hàng Thuận Phong đây ạ."
"To thế này á?" Ánh nắng mùa hè chói chang, cô bám vào khung cửa cố gắng mở to mắt nhìn.
"Đúng vậy, là đồ điện tử ạ, chị có muốn mở thùng kiểm tra tại chỗ không?"
"Hả?" Niên Tuế vò đầu, không nhớ gần đây mình có nhận quảng cáo cho sản phẩm nào thuộc loại này: "Không cần đâu, để tôi tự mở là được."
"Vâng, vậy để tôi bê vào giúp chị nhé."
"Anh cứ để đó đi, cảm ơn nhé."
Niên Tuế dùng một chân chặn cửa, vươn dài cánh tay với lấy con dao rọc giấy trên tủ ngay lối vào.
Rạch thùng các tông ra, nhìn thấy hình ảnh in trên hộp màu trắng, cô lập tức mở điện thoại, lần lượt bấm vào Taobao, JD và trang web chính thức của Apple.
Rốt cuộc là vào cái đêm khuya khoắt nào mà đầu óc cô chập mạch, xung động nhất thời mà đi mua cái MacBook Pro M1 này vậy?
Tìm đi tìm lại vẫn không thấy lịch sử mua hàng, Niên Tuế ngẩng đầu lên, mở to mắt chớp chớp.
Không thể nào…
Mùa mưa dầm cuối cùng cũng kết thúc, tiếp sau đó là chuỗi ngày nắng chói chang, nhiệt độ tăng vọt, cái nóng hầm hập kéo đến, mùa hè đằng đẵng xem như đã chính thức bắt đầu.
Lúc nhận được tin nhắn của Niên Tuế, Minh Hòa vừa ngáp xong một cái, thời tiết này đến tiếng ve sầu trên cây nghe cũng uể oải thiếu sức sống.
Cô nhắn: Đừng nói là anh mua cho tôi đó nha?
Ngay sau đó là một tấm ảnh, chiếc máy tính màu bạc mới tinh không một vết xước, dưới ánh sáng trong phòng tỏa ra ánh kim loại lấp lánh sáng ngời.
Minh Hòa hỏi cô: Giờ cô mới bóc ra à?
Bên anh hiển thị đã ký nhận từ mấy ngày trước rồi, anh đâu biết rằng trước đó Niên Tuế đã phải đấu tranh tư tưởng suốt cả tuần lễ, sợ tự mình đa tình.
Niên Tuế đáp: Nhà nhiều đồ giao quá.
Minh Hòa: Ồ.
Niên Tuế: Cảm ơn nhé.
Minh Hòa: Không có chi.
Một người hỏi một người đáp, khách sáo và đầy tính xã giao.
Nửa phút sau Niên Tuế lại gửi thêm một câu: Chỉ nói cảm ơn thôi thì có phải hơi thiếu thành ý không?
Minh Hòa trả lời: Cũng tạm được.
Niên Tuế: Ý là chưa đủ à?
Minh Hòa: Chưa đủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!