Cửa phòng ngủ mở ra, ba người phụ nữ vừa nói chuyện vừa đi ra, Ngô Nham trở về chỗ ngồi của mình, Minh Hòa bưng ly dừa bên cạnh lên.
"Trong nồi còn tí cơm, Nham Nham con xới ăn hết đi." Niên Xương Lai gọi cậu ấy.
Ngô Nham sờ bụng, xua tay nói: "Con no rồi."
"Cho em cho em." Niên Tuế giơ cao chén của mình, thật ra cô cũng no rồi, nhưng hiếm khi về nhà một lần.
Sức khỏe Niên Xương Lai không tốt, cũng coi như là bệnh nghề nghiệp, hồi trẻ quen ăn nhiều dầu mỡ, nhiều muối, nên cơm nhà Ngô Nghệ Hồng làm rất thanh đạm, trước đây Niên Tuế cũng không thích ăn cơm nhà lắm, bây giờ ăn nhiều món bên ngoài rồi trái lại đi thèm nhất món rau xào nóng hổi và cơm trắng.
Còn sót lại một chút nước xốt cánh gà kho tàu, Niên Tuế rưới lên cơm trộn lên ăn.
"Mướp là bà ngoại Ngô Nham tự trồng ngoài ruộng đó." Chu Phương gắp một miếng mướp xào trứng vào bát cô: "Ăn nhiều rau vào đấy."
"Dạ." Niên Tuế nhét một miếng cơm vào miệng.
Minh Hòa nghiêng người, một tay chống cằm, cứ thế nhìn cô ăn.
"Ăn nhiều vào." Ánh mắt anh có vẻ lơ đãng, như thể hơi buồn ngủ, giọng nói dịu dàng: "Tôi thích nhìn cô ăn cơm nhất."
Niên Tuế từ từ quay đầu, nuốt miếng cơm trong miệng xuống hỏi: "Anh cũng xỉn rồi à?"
Vừa nãy cô thấy hai người chụm đầu vào nhau nói chuyện, hỏi xong Niên Tuế liền phản ứng lại, nhíu mày hỏi Minh Hòa: "Có phải Ngô Nham nói gì với anh rồi không?"
Người lớn đang trò chuyện, lúc này không ai nhìn hai người họ, Minh Hòa lại gần cô hơn, hỏi: "Vì thế cô thích ngồi một mình trên bậc thang ăn cơm à?"
"Cũng không phải một mình đâu." Niên Tuế nói với anh: "Sau đó ngày nào Ngô Nham cũng đi với tôi, có lần bị thầy chủ nhiệm nhìn thấy, còn tưởng bọn tôi yêu sớm cơ."
Cô cong môi cười, Minh Hòa cũng cười theo.
Anh bỏ tay xuống, ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua từng người trên bàn, nói với Niên Tuế: "Gia đình cô ấm áp thật đấy."
"Ừm."
"Chúng ta ngày mai hẵng về nhé."
"Hả?" Trong nhà tiếng người ồn ào, Niên Tuế tưởng mình nghe nhầm, hỏi lại lần nữa: "Anh nói gì cơ?"
Minh Hòa lại gần cô hơn, nói nhỏ vào tai cô: "Tôi nói, sáng mai chúng ta hẵng đi, tôi đi làm muộn một chút cũng được, cô ở nhà ngủ một đêm đi."
"Không sao đâu mà." Niên Tuế không muốn làm lỡ dỡ việc của anh: "Tôi có thể dành thời gian về vào dịp khác."
"Vậy nếu tôi mệt thì sao?" Minh Hòa cười nói: "Tôi không ngồi xe nổi nữa."
Lịch trình mấy ngày nay làm bản thân Niên Tuế cũng mệt mỏi đau lưng, hai hôm trước anh còn đi công tác, sẽ càng mệt hơn.
Cô không tiện từ chối nữa, nhưng vẫn còn chút băn khoăn: "Vậy anh ngủ ở đâu?"
"Tôi tìm một khách sạn gần đây, lát nữa bảo anh trai cô đưa tôi đi là được."
"Không được, ba mẹ tôi không để anh ra ở khách sạn đâu, vậy là tiếp đãi anh không chu đáo rồi." Nhà không có phòng trống, Niên Tuế nghĩ một lát, "Hay là anh sang phòng Ngô Nham ngủ chen chúc một tí?"
"Không được không được, đến chỗ ổng còn không bằng ở khách sạn." Nói xong cô lại tự phủ định mình: "Hay là anh ngủ phòng tôi đi, tôi trải chăn đệm dưới đất cho anh nhé?"
"Được chứ."
Trong bát còn miếng cơm cuối cùng, Niên Tuế thực sự không nhét thêm được nữa, cô cầm muỗng ngẩng đầu nhìn Minh Hòa.
Anh hiểu ý, gật đầu mở miệng ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!