Hộp trà Phượng Hoàng Đơn Tùng mà Minh Hòa mang đến được Ngô Nghệ Hồng đặt lên tủ TV. Niên Tuế hỏi anh: "Anh mua trà hồi nào vậy?"
"Trong vali hành lý."
Phía trên tủ bày một hàng ảnh, nhìn màu sắc là biết đã lâu lắm rồi, Minh Hòa mỉm cười, hỏi: "Đó là cô à?"
"Ây." Một tay Niên Tuế che mắt anh, duỗi dài tay ra xoay tất cả khung ảnh đi hướng khác.
Giờ cô có che thì cũng đã muộn, thị lực hai mắt của Minh Hòa là 5.0, anh đã xem hết từ lâu rồi.
"Cô hồi nhỏ để tóc ngắn à?"
"Đúng rồi, nhìn quê dễ sợ."
Quả mận giòn ngọt, cười lên mới thấy hai bên má hơi mỏi, Minh Hòa ấn vào má, nói: "Không quê, dễ thương lắm."
Ảnh chân dung tuổi mười sáu của người khác có lẽ đều mặc váy công chúa ôm gấu Teddy, không biết Niên Xương Lai và Ngô Nghệ Hồng năm đó nghĩ gì, cũng không biết bản thân cô năm đó làm sao lại đồng ý, để cô mặc một bộ đồ rằn ri cos Nữ Binh Tê Cay*.
Bộ ảnh đó Niên Tuế về nhà lần nào là giấu đi lần đó, cô vừa đi thì ba mẹ cô lại bày ra.
"Lần nào về tôi muốn phải in mấy tấm ảnh hiện tại của tôi ra." Niên Tuế nói, "Lần nào cũng quên."
"Niên Tuế ơi." Ngô Nghệ Hồng từ trong bếp gọi ra.
"Con đây."
Niên Tuế mở cửa trượt, hỏi: "Sao vậy ạ?"
"Cậu bạn thích ăn gì vậy?" Ngô Nghệ Hồng lau tay vào tạp dề, lo lắng đến mức giậm chân tại chỗ: "Mẹ không biết phải nấu món gì nữa."
"Mẹ cứ nấu như bình thường là được, anh ấy không kén ăn đâu." Niên Tuế vứt hạt mận đã ăn xong vào thùng rác, rửa tay nói: "Con giúp mẹ thái rau nha."
"Con ra ngoài với cậu ấy đi, đừng để cậu ấy ở một mình trong phòng khách." Vừa nói Ngô Nghệ Hồng lại trách móc cô: "Con nói xem, con còn không thèm báo trước một tiếng gì, mẹ chưa sự chuẩn bị tâm lý gì hết."
Niên Tuế cười nói: "Con cố ý để mẹ không chuẩn bị tâm lý mà mẹ, nếu không thì sao gọi là bất ngờ được chứ?"
Buổi sáng còn băn khoăn con gái có đang yêu đương không, thì tới buổi chiều đã gặp được người thật, Ngô Nghệ Hồng hừ một tiếng hỏi cô: "Con cố tình dẫn về để dọa nhà này à?"
"Đương nhiên là không rồi ạ." Niên Tuế rút một tờ khăn giấy lau tay: "Dẫn về cho mẹ xem mặt, sau này mẹ yên tâm rồi nhé? Với lại đừng có mà đưa ảnh với WeChat của con cho người khác nữa."
"Người ta đến hỏi xin thì mẹ không tiện từ chối." Ngô Nghệ Hồng vẩy nước trong rổ rau, "Biết rồi, sau này không đưa nữa."
"Mẹ gọi điện cho Nham Nham, bảo cậu mợ con tối nay cũng qua ăn cơm luôn."
Đông người hơn có lẽ sẽ đỡ ngượng hơn, Niên Tuế "dạ" một tiếng, gọi mẹ: "Mẹ cũng đừng nấu nhiều món quá nha."
Trên TV đang chiếu bộ phim cổ trang Ngô Nghệ Hồng chưa xem xong, Minh Hòa nghe thấy tiếng bước chân phía sau, quay đầu lại hỏi Niên Tuế: "Tấm chúng ta chụp chung có thể gửi cho tôi không?"
"Tấm nào?" Niên Tuế giả ngây.
"Cô nói xem tấm nào?"
"À, tấm đó à." Cô ngồi xuống ghế sofa: "Tấm đó chụp không đẹp nên tôi xóa rồi."
"Vậy tôi sẽ tìm trợ lý của cô xin." Minh Hòa lấy điện thoại ra khỏi túi.
"Ê." Niên Tuế ấn tay anh lại: "Anh muốn tấm đó để làm gì?"
Minh Hòa thấy câu hỏi của cô buồn cười, hỏi ngược lại: "Cô nói xem để làm gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!