Niên Tuế ngậm ống hút uống một hớp trà chanh, mở to đôi mắt tròn xoe hỏi anh: "Bây giờ anh mới nhớ ra để hỏi à? Tôi cứ nghĩ là anh biết rồi chứ."
"Tôi…" Minh Hòa nhất thời nghẹn lời, cúi đầu nhìn mình, chần chừ: "Tôi cứ thế này mà đi à?"
"Ổn lắm mà," Niên Tuế ngả người về phía sau, vừa đánh giá vừa nhận xét: "Sạch sẽ, gọn gàng, đẹp trai tự nhiên."
"Nhưng mà, tôi đâu thể đi tay không được? Còn chưa mua quà gì hết."
"Mua rồi mà." Niên Tuế vỗ vỗ túi kẹo dừa và cá khô vừa mua ở cửa hàng lưu niệm.
Minh Hòa lắc đầu, quay lưng bước đi.
"Ê ê ê." Niên Tuế khoác tay anh: "Anh không định chạy trốn đấy chứ?"
"Không chạy." Minh Hòa giữ nguyên tư thế đó và dẫn cô đi về phía trước: "Chúng ta qua xem cửa hàng miễn thuế."
Một dãy dài các quầy mỹ phẩm khiến người ta hoa mắt, Niên Tuế lại cứ lẩm bẩm bên tai anh "không cần tốn kém", "không cần khách sáo", Minh Hòa dứt khoát không tham khảo ý kiến cô nữa, tự mình chọn một bộ kem dưỡng da tay.
Đến lượt chọn quà cho ba Niên Tuế thì không được suôn sẻ như vậy. Minh Hòa nhìn tới nhìn lui, thứ có thể tặng cho đàn ông trung niên chỉ có rượu trắng, nhưng Niên Tuế kiên quyết say no.
"Đừng có mua rượu cho ông ấy, ông ấy bị gan nhiễm mỡ." Niên Tuế định kéo anh đi: "Tôi đã nói với anh là không cần khách sáo rồi mà, chuyện đi lại vốn đã gấp gáp lắm rồi, anh đừng có áp lực gì nha."
Sắp tới thời gian lên máy bay, Minh Hòa đặt ly rượu trong tay xuống: "Được rồi."
"Sao đột nhiên lại quyết định về nhà thế?" Anh hỏi Niên Tuế.
"Thèm ăn bánh ú, bánh ú bà ngoại tôi gói ngon lắm, mỗi cái có hai miếng thịt lận. Nhà anh ăn bánh ú ngọt hay mặn?"
"Nhà tôi, không ăn."
"À."
Không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, một sự ngượng nghịu khó tả bao trùm.
"Ừm thì…" Niên Tuế bỏ ống hút ra khỏi miệng, nghĩ một lúc rồi giải thích: "Lâu rồi tôi không về nhà, hôm nay nhận được điện thoại của mẹ nên bỗng dưng hơi… đáng lẽ nếu Miểu Miểu cũng đi thì coi như là dẫn cả hai người về nhà tôi chơi, giờ thế này đúng là hơi kỳ quặc. Nếu anh không muốn đi thì đừng miễn cưỡng, đến Ninh Thành anh cứ về thẳng nhà mình là được, tôi tự về nhà một chuyến."
"Nghe nói Từ Châu chỗ cô mới là nơi khởi nguồn của món thịt nướng."
"Ừm," Niên Tuế gật đầu: "Không phải chỉ có Tây Bắc mới có thịt cừu đâu, thịt cừu ở chỗ chúng tôi cũng ngon lắm."
Nhân viên đưa chiếc vé máy bay đã đóng dấu qua, Minh Hòa một tay nhận lấy, tay kia dắt cô đi vào trong, khách sáo nói một câu: "Vậy thì xin nhờ cô đây dẫn đường."
Trời ở đảo Thắng nắng đẹp rực rỡ, nhưng Từ Châu tháng 6 lại có vài trận mưa rào, khi họ đến thì mưa đã tạnh, trời vẫn còn âm u.
"Cô lên xe trước đi." Minh Hòa đặt hai chiếc vali vào cốp sau của taxi.
"Ừm." Không khí ở các thành phố khác nhau mang một hương vị khác, Niên Tuế duỗi chân tay, vận động gân cốt, lòng bỗng thấy yên ổn lạ thường.
Tin nhắn WeChat cô gửi cho Ngô Nham nửa tiếng trước giờ này mới nhận được phản hồi, Niên Tuế vội vàng bảo tài xế: "Bác tài ơi, tụi con không tới quảng trường Vân Long nữa, phiền bác tài đưa tụi con đến quán trên đường Hạnh Phúc ạ."
Minh Hòa hỏi cô: "Không về nhà cô à?"
"Ăn cơm trước đã."
Minh Hòa khe khẽ thở phào nhẹ nhõm, bàn tay siết chặt cũng thả lỏng ra.
Giờ này đã qua bữa cơm chính từ lâu, nhưng quán vẫn còn khá đông khách.
Biển hiệu chữ đỏ trên đầu cửa quán rất bắt mắt và phóng khoáng, Minh Hòa nhìn quanh một lượt, vốn tưởng Niên Tuế sẽ dẫn anh đến một quán ăn nhỏ ven đường, nhưng nhìn diện tích và phong cách trang trí của quán này thì chắc hẳn là một chuỗi nhà hàng rồi. Thế là Minh Hòa hỏi một câu mà hai mươi phút sau anh muốn độn thổ mà trốn luôn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!