Chương 21: dấu chấm hết

Ăn cơm xong, Niên Tuế định cùng Vu Miểu đi dạo quanh khu chợ trời gần đó, xem có thể tìm được quần áo và phụ kiện nào đẹp và độc đáo không. Lưu Hạo không có hứng thú với việc mua sắm nên xin phép quay về khách sạn ngủ.

"Hay là anh cũng về nghỉ ngơi đi." Hôm qua đã phải vội vã bắt máy bay, hôm nay lại dậy sớm ngồi xe lâu như vậy. Niên Tuế có thể cảm nhận được Minh Hòa vẫn luôn cố gắng giữ tinh thần tỉnh táo: "Tụi em có thể sẽ ăn tối rồi mới về, nếu đói thì anh tự tìm đồ ăn nhé."

"Được rồi."

Minh Hòa thực sự đã mệt lả người. Phòng của anh cách âm không tốt, tối qua trằn trọc mãi đến hơn ba giờ sáng mới thực sự ngủ được.

Về đến phòng, anh đi tắm trước, chưa kịp hong khô tóc đã nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ sâu.

Khi tỉnh dậy, căn phòng đã tối đen. Minh Hòa tỉnh giấc vì nghe thấy tiếng đóng mở cửa. Anh đưa tay đặt lên trán, chờ đợi ý thức dần dần rõ ràng hơn.

Phòng khách ở tầng một nối liền với một ban công. Anh xuống giường đi đến bên cửa sổ, định kéo rèm lại cho kín, nhưng vừa ngước mắt lên lại thấy có người đang ngồi trên chiếc ghế dài.

"Về hồi nào vậy?"

Anh đi đứng không gây ra tiếng động, cứ thế đột ngột xuất hiện phía sau, Niên Tuế bị dọa cho giật mình, cô giữ chặt chiếc máy tính xách tay trên đùi, vỗ vỗ ngực nói: "Anh làm tôi sợ muốn chết."

Minh Hòa ngồi xuống một chiếc ghế dài khác, hỏi: "Sao lại làm việc ở đây?"

"Trong phòng tôi cứ muốn nói chuyện với Miểu Miểu mãi, hiệu suất thấp quá." Niên Tuế khoanh chân lại, ngón tay di chuyển con trỏ qua lại trên bàn rê chuột: "Tôi đã lập flag rồi, video này nhất định phải cắt xong và đăng trong hôm nay, anh cũng không được nói chuyện với tôi đâu nhé."

"Được, tôi không làm phiền cô."

Đêm buông xuống cuối cùng cũng có gió. Minh Hòa nằm xuống, gối tay sau đầu.

Dưới mái hiên treo một chiếc đèn cắm trại, ánh sáng vàng ấm áp không quá chói. Vừa ngủ dậy, giờ này anh vẫn còn hơi uể oải, nhắm mắt lại hít thở làn gió biển dịu dàng, tai lờ mờ nghe thấy tiếng sóng biển vỗ vào đá ngầm.

"Cái máy tính rách này, không mạnh lên chút được à?" Niên Tuế gõ gõ bàn phím, cầm điện thoại lên gửi tin nhắn thoại cho Vu Miểu: "Video chị cắt xong rồi, nhưng tải lên chậm quá, nếu em đã chỉnh xong thì cứ đăng trước bộ ảnh hôm qua đi."

"Cắt xong rồi à?" Minh Hòa mở mắt. Ở đây quá thoải mái, anh suýt chút nữa lại ngủ quên.

"Ừm." Thanh tiến trình đang di chuyển chậm chạp, Niên Tuế đặt máy tính sang một bên chiếc bàn gỗ nhỏ, đưa tay đỡ cổ và ngửa đầu ra sau.

"Làm blogger cũng mệt thật đấy," Minh Hòa nói: "Cả ngày cô không nghỉ ngơi chút nào."

"Cũng ổn mà, dù mệt cũng không bằng lúc đi làm hồi trước đây." Niên Tuế tự xoa bóp vai và cổ đang mỏi: "Trước đây tự do gội đầu còn không có, tối về đến nhà thấy mệt quá, định sáng mai gội, nhưng sáng dậy lại không thể dậy nổi, lại nghĩ dù sao cũng chỉ gặp mấy đồng nghiệp, không gội thì thôi. Tôi nhớ có lần mùa đông tôi không gội đầu gần một tuần, cuối cùng chịu không nổi đành phải tranh thủ lúc nghỉ trưa…"

"Này Minh Hòa." Cô đổi giọng, nhìn người bên cạnh hỏi: "Có phải tôi phiền phức lắm không?"

"Không đâu, sao vậy?" Minh Hòa ngồi dậy từ ghế dài.

"Không có gì." Niên Tuế đẩy ánh mắt đi, chống tay bên người: "Chỉ là cảm thấy trước đây hình như tôi cứ hay than phiền chuyện này chuyện kia trước mặt anh, có phải quá tiêu cực không?"

"Không, cô chỉ đang chia sẻ cuộc sống của mình thôi."

"Thật à?" Niên Tuế quay mặt sang: "Vậy tại sao anh lại không chia sẻ với tôi?"

Dưới màn đêm, đường nét khuôn mặt cô có phần mờ ảo, Minh Hòa chớp mắt, nhìn người trước mặt bỗng nhiên thấy hơi không chân thật lắm.

Niên Tuế nói: "Gần đây đột nhiên tôi nhận ra, hình như tôi hoàn toàn không hiểu gì về anh cả."

Cô không biết anh đã từng đi du học, không biết anh xuất thân từ gia đình đơn thân, và cũng không biết rốt cuộc nên trách bản thân mình không đủ quan tâm anh, hay trách anh chưa bao giờ kể cho cô nghe về những trải nghiệm trong quá khứ hay tâm trạng hiện tại của anh.

Hai ngày nay Niên Tuế vẫn luôn suy nghĩ về chuyện này. Rõ ràng là hai người suýt chút nữa đã xác định mối quan hệ, nhưng nhìn lại thì thấy họ chưa bao giờ thực sự bước vào thế giới của nhau.

"Cô muốn rõ chuyện gì?" Minh Hòa hỏi cô.

Niên Tuế nghĩ một chút, chọn một chuyện gần đây để hỏi: "Lần đi công tác ở Quảng Châu có thuận lợi không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!