Chương 20: chè

Lúc chiều nhiệt độ tăng vọt, mùa hè ở Thượng Hải là lò nướng, nhưng ở đây lại giống như lồng hấp, vừa ẩm ướt vừa nóng bức, khiến đầu óc con người trở nên căng thẳng, lên xe được bao bọc bởi khí lạnh mới cảm thấy đỡ hơn chút.

Thấy Niên Tuế liên tục dùng quạt cầm tay nhỏ thổi vào trán, Minh Hòa đưa tay chặn lại, nói: "Đừng quạt thẳng vào nữa, lát nữa sẽ bị đau đầu đấy."

Cô "ò" một tiếng rồi bỏ tay xuống, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh mắt im ắng không dấu vết, nhưng Niên Tuế biết anh vẫn đang nhìn mình, trái tim rối loạn như vô số cánh bướm vỗ cánh, cô dứt khoát nhắm mắt lại rồi ngồi thấp xuống hơn.

Đường núi gập ghềnh, chiếc xe thương mại đi chậm lại trong lúc xóc nảy, Niên Tuế nghe thấy tiếng động linh tinh bên cạnh, cố nhịn không mở mắt.

"Dựa vào tôi mà ngủ đi, nếu không cứ xóc nảy thế này thì cô lại bị say xe nữa."

Giọng anh rất nhẹ, bàn tay đưa từ vai phải sang vòng qua cô kéo cô vào lòng.

Niên Tuế lặng lẽ nắm chặt gấu áo, trán cô cọ vào hình như là cổ của anh.

Đêm qua cô và Vu Miểu đều ba bốn giờ mới ngủ, chưa đến bảy giờ đã dậy, tư thế này thoải mái hơn nhiều so với tựa vào ghế, không lâu sau Niên Tuế thực sự cảm thấy buồn ngủ.

Chặng đường về thành phố mất hơn một tiếng đồng hồ, khi xuống xe cô được gọi dậy, nheo nheo mắt, gãi gãi má phải hỏi: "Đừng nói muỗi cắn lên mặt tôi đấy chứ?"

"Để tôi xem."

Niên Tuế nghiêng mặt, Minh Hòa cúi xuống nhìn vết đỏ đó, nói: "Không phải vết muỗi cắn, hình như là vết hằn trên áo tôi, không sao đâu, lát nữa sẽ hết thôi."

Vu Miểu và Lưu Hạo đều đi vệ sinh rồi, chỉ còn lại hai người họ đứng trước cửa quán xếp hàng chờ ăn lẩu.

Niên Tuế dùng mu bàn tay áp vào mặt mình, đột nhiên sắc mặt cô thay đổi, giơ tay tát một cái vào mặt Minh Hòa.

Cái tát này không mạnh, không làm anh đau, nhưng khiến anh ngây ra.

"Sao thế?"

"Ai cho phép anh hôn tôi vậy?" Niên Tuế ôm mặt chất vấn anh: "Anh tự ý quá rồi đấy."

Vẻ mặt Minh Hòa vô tội, giải thích cho bản thân: "Em ấy bảo hôn một cái, cô nói "được" mà."

"Thật à? Con bé nó nói là hôn một cái à?"

"Đúng rồi, không tin chờ hai đứa tới rồi cô hỏi đi."

"Ồ… vậy có lẽ tôi nghe nhầm rồi." Niên Tuế liếc nhìn Minh Hòa, nói: "Xin lỗi nhé, oan cho anh rồi."

Cái tát đáng phải chịu Minh Hòa chấp nhận, nhưng cái này anh quá oan ức, anh căng mặt nhìn Niên Tuế, cảm thấy tủi thân.

"Được được được, tôi sai rồi." Niên Tuế nắm lấy tay anh tự đánh vào mặt mình: "Cho anh đánh trả, được chưa?"

Minh Hòa rút tay về, quay mặt đi như không thèm để ý đến cô nữa.

"Ui." Niên Tuế vòng ra trước mặt anh: "Giận thật à?"

"Người khác chạm vào mặt cô một cái thì cô muốn tìm cách giải vây cho người ta, bạn trai cô hôn cô một cái thì cô tát bạn trai à?" Thời tiết quá nóng, ánh nắng quá chói chang, Minh Hòa thốt ra câu này thì hối hận ngay, sợ giây tiếp theo Niên Tuế sẽ mỉa mai anh quá nhập vai, coi mình là bạn trai cô thật.

"Ôi." Niên Tuế lại bật cười: "Anh yếu đuối quá đi mất đại ca ơi, tôi đã xin lỗi anh rồi mà."

Minh Hòa rũ mắt nhìn cô, muốn hỏi cô cũng nhập vai quá rồi à.

Lẩu hải sản địa phương dùng gia vị đặc trưng làm nước dùng, chua cay lại có vị ngọt thanh của rượu nếp, quán này cũng là do fan đề xuất trong phần bình luận, làm ăn phát đạt mà hương vị cũng ngon, nhưng không hợp khẩu vị của Niên Tuế lắm. Cô ăn vài miếng rồi đặt đũa xuống, lấy máy ảnh của Lưu Hạo để chọn ảnh trước.

"À phải rồi anh rể." Vu Miểu nhìn Minh Hòa: "Anh gửi video trong điện thoại cho em với nha."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!